ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 4: Chức nghiệp giả

Bước ra khỏi không gian ký ức của cha mình, Nguyễn An Bình vô cùng ngạc nhiên khi thấy khung cảnh trước mắt lại là một vùng không gian hoàn toàn mới lạ. Ngay lúc này, vô số dòng ký ức bắt đầu tràn tới như thủy triều.

Cảm giác như thể tất cả mệt mỏi và lo âu tích tụ suốt mười tám năm đồng loạt bị nhồi nhét vào đại não, khiến đầu óc hắn đau đớn như muốn nổ tung. May mắn thay, cơn đau ấy đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Ánh mắt đã mất đi sự ngây thơ vốn có của một đứa trẻ tám tuổi, hắn quay sang nhìn về phía cha mẹ mình, đặc biệt là người mẹ. Lúc này, Nguyễn An Bình nhận thức được rằng chỉ cần bản thân chạm vào bất cứ ai, hắn đều có thể tiến vào không gian ý thức của họ.

Nhưng chỉ qua một ánh mắt, Nguyễn An Thành đã thấu triều tâm tư của con trai. Người cha khẽ ho một tiếng để cảnh báo:

“Khụ khụ, An Bình, đừng cố gắng tiếp cận mẹ con để nhìn trộm ký ức làm gì. Dù sao đi nữa, chúng ta vẫn có quyền tự chủ nhất định khi nhận thấy có người tiến vào không gian ý thức của mình. Vả lại, hai cha con ta cùng là nam giới nên không sao, nhưng nếu con ở quá lâu trong tâm thức của một quý cô, khi đó khuynh hướng giới tính của con sẽ rất khó xác định đấy.”

Nghe cha nói vậy, Nguyễn An Bình cảm thấy vô cùng ngại ngùng khi tâm tư bị nhìn thấu. Hắn không tự chủ được mà lùi bước về sau, tránh việc vô tình chạm vào linh hồn thể của mẹ.

Sau khi bình tĩnh lại, hắn bắt đầu xâu chuỗi tất cả những gì đã chứng kiến trong ký ức của cha và đưa ra một kết luận: Cả cha và mẹ hắn đều là những người xuyên việt trong truyền thuyết, những vị khách đến từ chiều không gian cao hơn.

Trong ký ức của Nguyễn An Thành, Nguyễn An Bình đã thấy được một phần bản chất của thế giới nơi cha mẹ hắn xuất thân. Vĩnh Hằng Phi Hạm giống như một con tàu hải tặc khổng lồ, không ngừng xuyên qua chư thiên vạn giới. Nó đi tới đâu là rải người xuyên việt tới đó. Những người này đóng vai trò như những cọc tiêu, trinh sát và gián điệp để quấy phá các thế giới từ bên trong.

Với những thế giới đã suy yếu tới tận cùng, chúng sẽ hoàn toàn mất đi khả năng chống cự trước những cuộc xâm lược sau đó. Có thể nói, người xuyên việt của Vĩnh Hằng Phi Hạm giống như các luân hồi giả trong những bộ truyện vô hạn lưu, chỉ khác là họ không bị đe dọa mạng sống nếu thất bại, cũng không bị xóa sổ nếu không hoàn thành nhiệm vụ. Ngay cả khi nhiệm vụ thất bại, công nghệ của Vĩnh Hằng Phi Hạm vẫn có thể giúp họ thu thập tu vi và tài nguyên từ thế giới đó.

Chưa kể, sau mỗi lần hồn xuyên, họ đều sở hữu những "phần mềm gian lận" hay "ngón tay vàng" riêng biệt, khiến bản thân ngày càng trở nên mạnh mẽ. Vì vậy, khi Nguyễn An Thành nói y đã sống qua cả triệu năm, đó có lẽ không phải là lời nói dối. Những câu chuyện họ viết vào tiểu thuyết rất có thể không phải hư cấu, mà chính là ghi chép chân thực từ vô số chuyến du hành không thời gian.

Còn về việc tại sao bản thân lại có khả năng nhìn thấy tương lai, chính xác hơn là chứng kiến những định mệnh không thể tránh khỏi, Nguyễn An Bình cũng có suy đoán của riêng mình. Dù tri thức tại Vĩnh Hằng Phi Hạm bị quản lý nghiêm ngặt, nhưng những kiến thức tự nhiên cơ bản thì không.

Dựa vào kiến thức từ cha, hắn đoán định được phần nào nguồn gốc thiên phú bí ẩn kia. Tuy cha mẹ hắn sở hữu thân thể của dân bản địa, nhưng linh hồn lại là kẻ ngoại lai. Dưới ảnh hưởng từ linh hồn mạnh mẽ ấy, việc Nguyễn An Bình sinh ra có dị năng khác người là điều hoàn toàn dễ hiểu. Hơn nữa, thế giới hiện tại đã có dấu hiệu linh khí khôi phục từ hơn mười năm trước, việc xuất hiện người có năng lực đặc biệt cũng không có gì kỳ lạ.

Việc tiếp nhận tri thức từ Vĩnh Hằng Phi Hạm đã giúp Nguyễn An Bình giải tỏa khúc mắc bấy lâu. Trước đây, hắn luôn cảm thấy tội lỗi, cho rằng chính vì bản thân nhìn thấy viễn cảnh tồi tệ nên định mệnh mới kéo tai họa đến cho gia đình. Nhưng giờ đây hắn đã nhận ra, nguyên nhân của mọi sự xui xẻo có thể đến từ chính cha mẹ mình. Họ là những người xuyên việt nhưng lại để lộ danh tính với thế giới, mà danh tiếng của người thuộc Vĩnh Hằng Phi Hạm trong chư thiên vạn giới vốn chẳng tốt lành gì.

Vì thế, vô số chuyện rắc rối mới liên tục ập đến. May mắn là gia đình hắn đang ở một thế giới khá bình thường, chứ nếu ở tại tu tiên giới, có lẽ cả nhà đã phải dắt tay nhau độ kiếp dưới lôi đình từ lâu.

“Chậc, ra là vậy. Trong tiểu thuyết thường nói con cái hố cha mẹ, hố cả gia tộc. Ai mà ngờ được hiện thực lại là cha mẹ hố con cái thế này.”

Nghe thấy con trai lầm bầm, cặp vợ chồng Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh chỉ biết ngẩng đầu nhìn đi hướng khác, cố tỏ ra như không nghe thấy gì.

Thấy sự im lặng của cha mẹ, Nguyễn An Bình biết những gì mình nghĩ đều là sự thật. Hắn không muốn hỏi thêm điều gì nữa, bởi đáp án của những bí mật đó đã không còn quan trọng. Lúc này, hắn nhìn vào vùng không gian đen kịt trước mắt, xác định rằng mình không hề trở về thực tại sau khi rời khỏi ký ức của cha.

“Cha, mẹ. Hai người nói rằng mình đã chết mới có mặt tại nơi đây, vậy chẳng lẽ người một nhà chúng ta đi cùng nhau một lượt sao?”

Nghe câu hỏi của con trai, Nguyễn An Thành chỉ nhún vai tỏ vẻ không rõ vì sao sau khi chết lại tiến vào thân thể con mình, rồi cả nhà lại cùng ở trong không gian kỳ lạ này. Nhưng ở bên cạnh, Chu Thị Minh Anh lại trầm ngâm suy nghĩ:

“Nếu ta đoán không lầm, nơi đây khá giống với những không gian truyền thừa mà ta từng đi qua.”

Được vợ nhắc nhở, Nguyễn An Thành càng nhìn càng thấy quen thuộc:

“Không, ta thấy nơi đây giống lần ta lạc vào Chủ Thần Không Gian hơn.”

Y nhìn chằm chằm về phía trước, nơi một tấm bảng điện tử bắt đầu hiện lên. Đồng thời, âm thanh máy móc khô khốc cũng vang lên:

“Lỗi... Lỗi... Phát hiện linh hồn của chức nghiệp giả đang chuyển chức có sự bất thường.”

Nghe thấy âm thanh này, cả hai người lập tức hiểu "lỗi" mà hệ thống nhắc đến chính là họ. Nhưng sau một hồi đèn đỏ nhấp nháy liên tục, tấm bảng cuối cùng cũng chuyển sang màu xanh.

“Đã quét qua, không phát hiện điểm bất thường, quá trình chuyển chức một lần nữa được kích hoạt.”

Ngay sau đó, một luồng thông tin lập tức xuất hiện trong đầu cả ba người. Đúng như dự đoán, nơi đây là không gian truyền thừa của một Thần Khí gọi là Bia Đá Giác Tỉnh. Nguyễn An Bình trở thành chức nghiệp giả vào lúc này là do một mảnh vỡ của Bia Đá Giác Tỉnh đã bắn ra khi Thần Khí va chạm với mặt đất, xuyên qua bả vai hắn. Chính mảnh vỡ ấy đã kích hoạt quá trình chuyển chức, đưa ý thức của cả ba người vào đây.

Nguyễn An Bình lúc này đã hiểu cách vận hành của không gian này.

“Mời lựa chọn từ khóa để bắt đầu quá trình mô phỏng và chế tạo chức nghiệp.”

Nhìn dòng chữ trên bảng hệ thống, Nguyễn An Bình quay sang hỏi ý kiến cha mẹ. Dù đã chứng kiến mười tám năm rèn luyện của cha và có thế giới quan riêng, nhưng trong thân xác đứa trẻ tám tuổi, hắn vẫn không tự chủ được mà muốn dựa dẫm.

Nguyễn An Thành thở dài, biết rằng còn quá sớm để ép con mình phải trưởng thành ngay lập tức. Y bước tới trước tấm bảng hệ thống, truy tìm một thế giới mà y cho là phù hợp nhất:

“Lựa chọn thế giới có yếu tố siêu phàm, thiên về tu tiên hoặc ma pháp. Thêm cả yếu tố truyền thừa liên quan đến nhân quả và vận mệnh nữa.”

Hệ thống tiếp nhận thông tin, một thế giới giả lập mới nhanh chóng được tạo ra. Một vòng xoáy lập tức xuất hiện trước mắt cả gia đình. Nhưng ngay trước khi bước vào, Nguyễn An Bình đã kịp thêm vào một từ khóa cuối cùng. Hắn nhìn vào thân thể tàn hồn của cha mẹ rồi thì thầm:

“Thêm lựa chọn có truyền thừa về phục sinh người đã chết.”