Chương 5: Gia tộc Pháp Sư.
Ánh sáng chói lòa bao phủ lấy một người cùng hai linh hồn thể.
Khi tầm nhìn khôi phục trở lại, Nguyễn An Bình phát hiện bản thân đang đứng trong một căn hầm tăm tối và lạnh lẽo. Ánh nến le lói chỉ đủ để soi sáng một góc không gian nhỏ hẹp, hắt lên một khung cảnh khiến người ta phải lạnh gáy.
Ngay trước mắt thiếu niên là một sinh vật quái dị: thân người, đầu hươu nai, trên lưng mọc ra tám cánh tay dài ngoằng như chân rết. Bình thường, khi nhìn thấy một sinh vật thần bí như vậy, người ta sẽ chỉ cảm thấy kinh ngạc hoặc sợ hãi mà muốn tránh xa. Thế nhưng, sinh vật này lại đang bị mổ bụng phanh ngực, trạng thái giải phẫu thê thảm gấp vạn lần những tiêu bản ếch trong giờ sinh học.
Điều khiến người ta hoảng sợ hơn cả chính là sức sống đáng kinh ngạc của nó. Đôi mắt quái vật vẫn không ngừng chớp động, trái tim trong lồng ngực phập phồng đập từng hồi, các chi liên tục co giật như thể thứ quái thai kia có thể chồm dậy bất cứ lúc nào.
Nguyễn An Bình tuy đã có lịch duyệt từ mười tám năm học tập của cha mình, cũng từng chứng kiến nhiều hình thức đào tạo đẫm máu từ Vĩnh Hằng Phi Hạm, nhưng cảm giác mơ hồ khi xem qua ký ức hoàn toàn khác biệt so với việc tự thân trải nghiệm. Cảm giác buồn nôn trào dâng, thiếu niên lập tức ngã ngửa về phía sau, quay người nôn thốc nôn tháo xuống mặt đất. Sau một hồi, y mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Lúc này, Nguyễn An Bình mới nhận ra trong căn hầm u tối này không chỉ có y và con quái vật kia. Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ trong bóng tối, báo hiệu một kẻ khác đang ở rất gần. Kẻ có thể hiện diện tại nơi kinh dị này chắc chắn không phải hạng người lương thiện.
Dưới ánh lửa le lói nơi cửa hầm, Nguyễn An Bình cảm thấy cả người lạnh toát, tựa hồ tử thần đang gõ cửa đòi mạng. Thế nhưng, nỗi sợ hãi ấy nhanh chóng tan biến khi y nhận ra gương mặt thân quen đang tiến lại gần. Người bước vào không phải cha y - Nguyễn An Thành thì còn là ai nữa?
Bất chợt, thiếu niên sực nhớ ra một điều: đây không phải thế giới thực mà là một không gian mô phỏng. Liệu người trước mặt thực sự là cha y, hay chỉ là một NPC trong trò chơi kinh dị này? Mọi nghi ngờ nhanh chóng được giải đáp khi người đàn ông trong bộ trang phục quý tộc lên tiếng:
“Chậc, con trai, ta thật không ngờ độ khó của thế giới giả lập dùng để truyền thừa này lại làm khó con đến vậy. Nếu ta không nhập vào NPC Bá tước Nguyễn An Thành này, có lẽ con đã bị loại ngay từ vòng đầu và phải nhận một chức nghiệp rác rưởi khi trở về thế giới thực rồi.”
Nghe ngữ khí này, Nguyễn An Bình chắc chắn đây chính là cha mình. Y nhìn quanh nhưng không thấy mẹ đâu, liền vội hỏi:
“Khoan đã cha, mẹ đâu rồi?”
Vừa dứt lời, từ chiếc nhẫn trên ngón áp út của Nguyễn An Thành, một bóng hình quý cô xinh đẹp bay ra. Chu Thị Minh Anh cũng được chuyển tới thế giới này, nhưng thân phận của nàng vẫn là một quỷ hồn. Nhìn thấy cảnh này, Nguyễn An Bình không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, kinh ngạc thốt lên:
“Tê… đây chẳng lẽ là ‘kim thủ chỉ’ mà cha hay viết trong tiểu thuyết sao? Đại năng tàn hồn ẩn thân trong nhẫn? Như vậy cha chính là nhân vật chính của thế giới này rồi còn gì!”
Nghe đứa con trai nói vậy, Nguyễn An Thành suýt chút nữa thì sặc nước bọt. Hắn ho khan vài tiếng, cảm thấy cần phải dạy dỗ thằng nhóc này một chút. Hắn không đáp lời mà lập tức đổi chủ đề:
“Được rồi, chúng ta nói vào vấn đề chính. Con xử lý tình huống bất ngờ quá kém.”
Thấy cha nghiêm túc, Nguyễn An Bình đành khép nép lắng nghe.
“Con chắc hẳn vẫn chưa xem ký ức của nguyên chủ mà con đang đóng vai đúng không?”
Dưới áp lực từ lời chất vấn của cha, Nguyễn An Bình lập tức tra cứu thông tin trong đầu. Theo ký ức của nguyên chủ, đây là một thế giới có trình độ văn minh tương đương thời Trung cổ phương Tây, nhưng lại tồn tại những sức mạnh siêu phàm. Tuy nhiên, do nguyên chủ còn quá nhỏ nên chưa tiếp xúc sâu với hệ thống tu hành nơi đây.
Đứa trẻ mà Nguyễn An Bình nhập xác cũng tên là Nguyễn An Bình, là trưởng tử của vị Bá tước sở hữu lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Lãnh địa này rộng hàng vạn dặm, diện tích tương đương một quốc gia lớn ở thế giới thực. Pháo đài trung tâm vô cùng đồ sộ với những bức tường thành cao vút, cùng một tòa tháp vươn tận mây xanh. Để thống trị vùng đất rộng lớn này, gia tộc của y không phải quý tộc tầm thường mà là một gia tộc pháp sư có truyền thống lâu đời.
Cuộc sống tại lục địa Alrat vốn dĩ êm đềm, cho đến khi mẹ của nguyên chủ qua đời. Vị lãnh chúa pháo đài - cũng là cha của y - vì quá đau buồn mà trở nên thần bí, tính khí thất thường. Kể từ đó, gia nhân và nô lệ trong pháo đài bắt đầu mất tích bí ẩn. Một ngày nọ, vì tò mò muốn biết cha mình đang làm gì, cậu nhóc Nguyễn An Bình đã lén theo đuôi ông ta vào phòng thí nghiệm dưới lòng đất này, dẫn đến cảnh tượng lúc bắt đầu.
Nghĩ lại ký ức đó, Nguyễn An Bình không khỏi rùng mình, ánh mắt né tránh vẻ thất vọng của cha. Nguyễn An Thành nhìn con trai, khẽ cười. Quả nhiên, dù đã trải qua mười tám năm nhân sinh thông qua tầm nhìn của hắn, nhưng đó cũng chỉ như xem một bộ phim, không phải kinh nghiệm thực tế của bản thân. Nguyễn An Bình vẫn còn quá non nớt.
Tiến lại gần vỗ vai con trai, Nguyễn An Thành nói:
“Thấy mình còn thiếu sót chưa? Nếu hôm nay không có ta ở đây, e rằng con đã phải trở về không gian kia với hai bàn tay trắng. Nên biết, trong ký ức của thân thể này, nguyên chủ Nguyễn An Thành đang có ý định hiến tế con trai mình vào mười năm sau đấy.”
Nghe đến đây, cả hai cha con đều liên tưởng đến một cốt truyện "phụ từ tử hiếu" đầy kịch tính, nơi người con vừa phải học tập vừa phải chống lại sự biến thái của ông bố "trùm cuối". Nhưng hiện tại, khi Nguyễn An Thành đã chiếm xác vị lãnh chúa này, cốt truyện ấy coi như sụp đổ hoàn toàn. Nguyễn An Bình giờ đây có thể yên tâm sinh tồn và học tập cho đến khi trưởng thành.
Ngay lúc này, con quái vật trên bàn mổ bỗng nhiên vùng dậy. Từ những vết mổ trên người nó, máu đen tanh nồng bắn tung tóe trong phạm vi một mét, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc. Nguyễn An Bình, trong hình hài đứa trẻ tám tuổi, đứng hình khi bị máu quái vật xối đầy người.
Những tiếng gầm rú bất lực vang lên, nhưng nhanh chóng yếu dần. Dù sức sống có mạnh mẽ đến đâu, sinh mệnh của nó cũng đã đi đến hồi kết. Thấy thứ quái dị kia định hồi quang phản chiếu để thoát khỏi bàn mổ, Nguyễn An Thành nhíu mày. Nếu để nó xổng ra, con trai hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Hắn khẽ búng tay, những ma pháp trận được bố trí sẵn trên bàn mổ lập tức sáng rực. Những tia điện màu huyết dụ bùng lên, chấm dứt sự đau đớn của sinh vật nọ. Sau một hồi thét gào và mùi khét lẹt bốc lên, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Nguyễn An Thành nhìn đôi bàn tay mình, lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“Thế quái nào lại ra nông nỗi này? Ta rõ ràng chỉ chọn những từ khóa hết sức bình thường, sao hệ thống sức mạnh siêu phàm này lại tà môn như vậy?”
Tuy nhiên, hắn cũng nhanh chóng gạt bỏ thắc mắc đó ra sau đầu. Với những từ khóa chung chung, việc rơi vào một thế giới chính tà lẫn lộn cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ có Nguyễn An Bình đang đứng dưới đất là biết rõ đáp án. Hệ thống sức mạnh tà môn này, có lẽ chính là từ "từ khóa" cuối cùng mà y đã lén bổ sung trước khi tiến vào thế giới giả lập mà ra.