ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 42. Cơn Gió Của Vận Mệnh

Chương 42: Cơn Gió Của Vận Mệnh

Vùng không gian nằm sâu dưới lòng đất của pháo đài Ngọc Lục Bảo.

Hiện tại, nơi đây được bao phủ bởi một loại trận pháp đặc biệt đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Thông thường, khi các pháp sư bày ra trận pháp, chúng chỉ lóe sáng trong vài giây rồi lập tức ẩn mình để đảm bảo tính bí mật. Nhưng trận pháp tại nơi này lại khác, do các trận văn và cấu trúc ma lực không ngừng rút lấy năng lượng từ không khí, nên ánh sáng của nó luôn được duy trì liên tục.

Trong môi trường đặc thù này, nồng độ ma lực thấp đến mức cực hạn, gần như tương đương với những khu vực "vô ma" trên lục địa Alrat. Bất kỳ pháp sư nào bước vào đây cũng đều cảm thấy vô cùng khó chịu, tựa như con cá bỗng dưng rơi xuống sa mạc nóng bỏng.

Thế nhưng, Nguyễn An Bình đứng tại trung tâm trận pháp — nơi vốn là khắc tinh của mọi pháp sư — lại đang tận hưởng cảm giác thoải mái lạ thường. Ma lực trong cơ thể y không còn sục sôi như muốn nổ tung nữa, trái lại trở nên vô cùng ổn định. Đây là nơi lý tưởng để y chạm khắc những pháp thuật bổ sung cho ma pháp trụ cột cuối cùng: Chiêm Tinh Thuật.

Có thể nói, đây là ma pháp quan trọng nhất đối với Nguyễn An Bình, bởi nó là loại pháp thuật duy nhất y biết có khả năng liên động với thiên phú nhìn thấy tương lai bí ẩn của bản thân.

Chính vì vậy, y lập tức đẩy công suất hoạt động của ma pháp Nghiên Cứu lên mức cao nhất. Ánh sáng từ Tâm Linh Đèn Cầy cũng được thắp lên, chói lòa như vầng thái dương. Vô số suy nghĩ và các phương án nâng cấp cho Chiêm Tinh Thuật được tính toán, nghiên cứu chỉ trong tích tắc.

Sau năm giây chìm trong trạng thái ngộ tính đỉnh cao, Nguyễn An Bình đã tìm ra phương án tối ưu. Pháp thuật đầu tiên được lựa chọn là Thính Phong Thuật — một loại ma pháp có thể nghe được những lời thì thầm của gió, thông qua đó để cảm ngộ tự nhiên và thế giới.

Bỗng nhiên, Nguyễn An Bình cảm thấy những ma pháp thông thường không còn xứng đáng để nâng cấp cho ma pháp trụ cột của mình nữa. Ngay lập tức, y suy tính ra hai loại pháp thuật mới với độ khó cực cao nhưng hiệu quả vô cùng cường đại.

Thứ nhất là Hư Vô Màn Trời, một loại pháp thuật thiên cơ có khả năng tạo ra lớp màn chắn, chống lại sự suy diễn và bói toán từ các pháp thuật dự đoán tương lai khác.

Thứ hai là Hỗn Độn Mây Mù, dùng để lưu trữ và diễn toán vô số thông tin hỗn loạn. Đây là pháp thuật do Nguyễn An Bình tự sáng chế, có thể biến những tri thức và tư duy điên cuồng của y thành những đám mây mờ mịt. Đây là biện pháp dự phòng trường hợp Hư Vô Màn Trời bị phá vỡ; khi đó, Hỗn Độn Mây Mù sẽ xuất hiện để phản kích, làm ô nhiễm toàn bộ thông tin mà đối thủ thu thập được.

Nguyễn An Bình thầm nghĩ đến viễn cảnh kẻ nào đó sẽ hóa điên khi vớ phải đống "mã độc" từ Hỗn Độn Mây Mù mà không khỏi cảm thán.

Ba ma pháp bổ sung nhanh chóng được y khắc họa. Vị pháp sư trẻ tuổi hiểu rõ mình sắp không thể kìm nén việc đột phá cảnh giới được nữa. Từng đầu ngón tay y bay múa trong không gian như một vị đại sư thư pháp, những đường nét hiện ra vừa nhanh vừa chuẩn xác.

Cảm giác như có thần trợ giúp, công việc tưởng chừng mất cả tiếng đồng hồ nay chỉ tốn chưa đầy năm phút để hoàn tất. Nguyễn An Bình thầm nghĩ, nếu không phải do Hư Vô Màn Trời và Hỗn Độn Mây Mù quá mức phức tạp, có lẽ y đã kết thúc mọi chuyện chỉ trong ba mươi giây.

Ngay khi pháp thuật trụ cột cuối cùng hoàn tất, y chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để đột phá trở thành pháp sư cấp 3. Thế nhưng, y nhắm mắt chờ đợi mười giây, ba mươi giây, rồi năm phút trôi qua mà vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Cảm thấy vô cùng kỳ lạ, Nguyễn An Bình lập tức dùng nội thị để kiểm tra tình trạng bản thân. Y không khỏi kinh ngạc khi nhận thấy mức độ năng lượng và sự sống động của tinh thần lực đã giảm đi nhanh chóng. Nơi tinh thần lực và ma lực hoạt động mạnh mẽ nhất chính là bản thể của ma pháp Nghiên Cứu trong não bộ y.

Nhìn vào cảnh tượng bên trong, Nguyễn An Bình chỉ muốn dụi mắt để kiểm tra xem mình có đang gặp ảo giác hay không. Bốn ma pháp trụ cột hiện giờ đã đan xen vào nhau, tạo thành một thế cân bằng mới lạ. Nhờ thế trận này, dù chất lượng tinh thần lực và ma lực của y đã đạt tới cấp 3, thậm chí chạm ngưỡng cấp 4, nhưng cơ thể y vẫn không hề có dấu hiệu đột phá cảnh giới.

Chứng kiến tình huống này, y không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Theo kiến thức của y, khi pháp sư cấp 2 đột phá lên cấp 3, dù cấu trúc trận pháp không thay đổi nhiều nhưng chất lượng ma lực sẽ mạnh lên gấp nhiều lần. Quan trọng hơn, khoảnh khắc đột phá là một cơ duyên to lớn, khi tinh thần lực và não bộ cùng chung tần số, pháp sư sẽ rơi vào trạng thái đốn ngộ để nâng cấp ma pháp hoặc cải tạo bản thân.

Nguyễn An Bình nhận ra cái gọi là "cơ duyên" ấy sao mà quen thuộc quá. Nhìn lại ngọn nến đang thắp sáng không gian ý thức, y lập tức hiểu ra. Thứ mà các pháp sư ngoài kia coi là cơ duyên ngàn năm có một thì đối với y lại là chuyện xảy ra như cơm bữa hằng ngày.

Nghĩ đến đây, y cũng chẳng còn thiết tha gì với việc đột phá cảnh giới nữa. Điều quan trọng nhất là tích lũy chất lượng ma lực đến mức không thể đề thăng được thêm nữa, lúc đó mới tính đến chuyện thăng cấp.

Theo dự đoán của ma pháp Nghiên Cứu, có lẽ đến khi chất lượng ma lực tương đương với một pháp sư cấp 5, y mới chính thức đột phá lên cấp 3. Nếu sử dụng ma lực chất lượng cao như vậy, Nguyễn An Bình hoàn toàn có thể uy hiếp những pháp sư cấp 5 — những kẻ được coi là đỉnh cao của thế giới này — chỉ bằng một tia sức mạnh nhỏ nhoi. Mối lo ngại về trận chiến sáu năm sau cũng theo đó mà tan biến.

Y thu hồi tâm trí, nhìn vào ma pháp vừa được nâng cấp hoàn thiện.

"Tê... tác dụng này... gọi là Chiêm Tinh Thuật thì không còn hợp lý nữa, nên gọi ngươi là Cơn Gió Của Vận Mệnh thì đúng hơn."

Ma pháp trụ cột của y đã thay đổi đến mức không thể nhận ra. Trước đây, y phải nhìn lên tinh không, quan sát sự biến hóa của các vì sao rồi qua nhiều bước ghi chép, so sánh phức tạp mới đưa ra được kết quả. Nhưng hiện tại, quá trình bói toán đã được rút gọn tối đa. Chỉ cần nghe tiếng gió, y có thể dự đoán được tương lai gần của cả một vùng rộng lớn.

Y đưa mắt nhìn về phía một khối nhũ đá lâu năm nơi góc hang. Nếu không có gì bất ngờ, nó sẽ rơi xuống trong vòng mười giây nữa. Và đúng như dự đoán, một tiếng động vang lên, vết nứt lan rộng khiến khối nhũ đá khổng lồ đổ sụp, phá tan sự tĩnh mịch của lòng đất.

Đây mới chỉ là tác dụng bị động. Trên đầu ngón trỏ và ngón cái của Nguyễn An Bình hiện ra hai ma pháp trận siêu nhỏ, giúp y có thể chạm vào và điều khiển gió. Nguyên tố phong quanh người y biến đổi, tạo thành một cơn lốc màu lam nhạt. Trên những dòng xoáy đó, hàng trăm màn hình mờ ảo dần hình thành, chiếu ra những câu chuyện tương lai của từng con người, từng hòn đá, và của cả lãnh địa này.