ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 43. Chỉ cần ngồi nhà, biết chuyện thiên hạ.

Chương 43: Chỉ cần ngồi nhà, biết chuyện thiên hạ.

Nhìn những màn hình được cấu thành từ phong nguyên tố đang lơ lửng quanh thân, Nguyễn An Bình không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Hắn thật chẳng thể ngờ loại ma pháp này lại mạnh mẽ đến nhường ấy.

Thông thường, việc một pháp sư bói toán thiên cơ cho một người, một vật hay một sự kiện nào đó thường chỉ nhận về những lời tiên đoán mơ hồ, khó hiểu. Nếu cố tình dò xét quá sâu, vượt qua giới hạn cho phép để truy cầu đáp án rõ ràng, kẻ đó thậm chí còn có thể bị thiên cơ phản phệ đến mức thổ huyết. Khi ấy, bọn họ chỉ có thể buông một câu “thiên cơ bất khả lộ” rồi phải bế quan tĩnh dưỡng mười ngày nửa tháng. Đối với họ, bói toán là hành vi dễ bị ý chí thế giới hoặc thiên đạo phát hiện và giáng xuống trừng phạt, có thể nói là hung hiểm vô cùng.

Thế nhưng tại nơi đây, nếu có bất kỳ vị thiên cơ pháp sư nào chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn bọn họ sẽ phải kinh hãi. Nguyễn An Bình không chỉ dự đoán được tương lai của vô số người, vô số sự kiện cùng lúc, mà thông tin hắn thu được cũng không còn là những dòng chữ bí ẩn cần giải mã hàng chục lần.

Trước mắt thiếu niên, toàn bộ tương lai hiện ra qua những hình ảnh vô cùng sống động và với số lượng khổng lồ. Bất cứ pháp sư hệ bói toán nào nhìn thấy cảnh này có lẽ cũng sẽ hoài nghi nhân sinh, chỉ muốn tìm nơi nào đó mà khóc rống lên vì đố kỵ.

Tuy nhiên, nhìn vào vô số màn hình đang diễn giải tương lai trước mắt, Nguyễn An Bình không những không hài lòng mà trái lại còn cảm thấy ghét bỏ. Bởi lẽ, đống màn hình này ban đầu là những hình đa giác lộn xộn, không theo bất kỳ quy chuẩn nào.

Việc thay đổi cấu trúc pháp thuật đối với Nguyễn An Bình vốn chẳng khó khăn gì. Chỉ với một ý niệm, cộng thêm sự hỗ trợ từ kỹ năng Nghiên Cứu, tất cả màn hình quanh hắn lập tức biến đổi. Chúng trở nên vuông vức, hiện đại và có kích thước đồng nhất như thể được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu.

Quan sát những hình ảnh đang trình chiếu, Nguyễn An Bình nhanh chóng nhận ra ma pháp trụ cột của mình tuy rất tiện lợi nhưng vẫn chưa đạt đến mức dự đoán chính xác tuyệt đối mọi chuyện. Độ rõ nét của tương lai phụ thuộc vào nhiều yếu tố: đối tượng đó hắn có quen biết hay không, mức độ hiểu biết về sự kiện đó ra sao, và cuối cùng là khoảng cách địa lý.

Những thứ cần bói toán càng ở gần, thông tin càng đầy đủ thì hình ảnh hiển thị càng sắc nét. Ngược lại, hình ảnh sẽ mờ nhạt và đầy rẫy những hiệu ứng nhiễu loạn. Nguyễn An Bình ước tính loại ma pháp thăm dò này có phạm vi hoạt động tối đa khoảng ba ngàn dặm, bao phủ gần một nửa lãnh địa Ngọc Lục Bảo.

Đây chắc chắn chưa phải là giới hạn cuối cùng của "Cơn Gió Của Vận Mệnh". Là một ma pháp trụ cột, theo sự tăng trưởng thực lực của Nguyễn An Bình, phạm vi thăm dò chắc chắn sẽ còn mở rộng hơn nữa. Với tình cảnh hiện tại, hắn chỉ cần ngồi yên một chỗ cũng có thể nắm rõ mọi chuyện trong thiên hạ.

Nhận thấy không còn việc gì cần làm ở hang động ngầm này nữa, Nguyễn An Bình cũng chẳng cần lo lắng về chuyện tu luyện tăng tiến cảnh giới. Bốn đại ma pháp trụ cột trong cơ thể hắn đang đan xen lẫn nhau, tạo thành một loại trận pháp tự nhiên không ngừng tinh luyện ma lực và tinh thần lực. Có được "phần mềm" tự động tu luyện như vậy, hắn cảm thấy mình có thể dành thời gian cho những việc khác, như nghiên cứu, bồi dưỡng thuộc hạ hoặc tìm hiểu thêm những cách sử dụng mới của các ma pháp trụ cột.

Trong khi Nguyễn An Bình đang thảnh thơi tự tại, thì ở một phương hướng khác, phía bên ngoài những khu rừng tràn ngập ma thú.

Beiruin là một thị trấn quan trọng, đóng vai trò trạm tiếp tế cho pháo đài Ngọc Lục Bảo nằm sâu trong rừng. Nếu pháo đài kia được ví như một kiệt tác nghệ thuật xa hoa, thì ngược lại, thị trấn Beiruin lại là một nơi dơ bẩn và hỗn loạn, dù nó là một trong những nơi đông dân nhất lãnh địa Ngọc Lục Bảo.

Dân số đổ dồn về quá đông khiến nơi này hoàn toàn quá tải. Khác với các pháp sư có thể hô mưa gọi gió, mức sống của người bình thường trên lục địa Alrat vẫn chỉ dừng lại ở thời trung cổ. Sự bẩn thỉu nơi đây khiến nhiều pháp sư cảm thấy chán ghét, họ thường chọn sống ẩn dật, cách xa thành thị. Nếu có pháp sư nào chủ động tìm đến những nơi như thế này, chỉ có một khả năng duy nhất: kẻ đó có vấn đề.

Cánh cửa sổ của một nhà trọ khẽ mở, để lộ gương mặt già nua đang ẩn núp phía sau. Ánh mặt trời sớm mai tràn vào phòng, mang theo chút hơi ấm xua tan bầu không khí ngột ngạt. Lão già trong bộ quần áo rách nát tận hưởng cảm giác nắng ấm nhảy múa trên da thịt, theo thói quen hít sâu một hơi.

Thế nhưng, thay vì hương thơm hoa cỏ, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến lão suýt nữa ngất lịm. Cánh cửa sổ lập tức bị đóng sầm lại, căn phòng lại chìm vào bóng tối.

"Khụ khụ... thối, thối quá, thật là thối chết lão phu!"

Sắc mặt lão khách trọ vô cùng khó coi. Cứ nghĩ đến khung cảnh bẩn thỉu như chuồng lợn ngoài kia, lão lại cảm thấy buồn nôn.

"Chết tiệt! Tại sao đến giờ vẫn chưa có tin tức từ đám thám báo? Chẳng lẽ bọn chúng bắt ta phải chờ trong cái chuồng lợn này thêm mười ngày nửa tháng nữa sao?"

Dựa vào cử chỉ và ngoại hình tuy rách rưới nhưng lại vô cùng sạch sẽ, không khó để đoán ra lão là một pháp sư đang trà trộn vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Lão tên là Kastat, một pháp sư cấp độ 3. Với giác quan nhạy bén hơn người thường, Kastat càng không thể chịu nổi không khí ô nhiễm tại Beiruin.

Ban đầu, Kastat chọn ẩn mình trong thành thị vì nghĩ rằng sẽ không ai để ý. Lão từng đắc ý với quyết định này, nhưng sự đắc ý đó chẳng kéo dài bao lâu. Sau vài tháng thâm nhập, lão nhận ra lãnh địa Ngọc Lục Bảo giống như một cái sàng, quá dễ dàng để đột nhập và gần như không có bất kỳ đội pháp sư trị an nào tuần tra.

Kastat hối hận không thôi. Trong khi lão phải trốn chui trốn lủi trong khu ổ chuột hôi hám này, thì những pháp sư khác lại được thong dong nơi rừng sâu núi thẳm, không khí trong lành. Vài ngày trước, lão cũng từng định ra ngoài hoang dã tìm một nơi đóng căn cứ tạm thời. Nào ngờ, nơi tưởng chừng không người ấy lại đầy rẫy dấu vết của các pháp sư khác. Cứ đi vào một cánh rừng là lại đụng phải cấm chế, chứng tỏ nơi đó đã có chủ.

Không tìm được chỗ dung thân nơi núi rừng, lão pháp sư già đành quay lại thành thị, kiên nhẫn chờ đợi mật báo để nhanh chóng rút khỏi nơi quỷ quái này. Lão tự thề với lòng mình, sau này mấy nhiệm vụ do thám thế này, ai thích đi thì đi, lão tuyệt đối không nhận nữa.

Trong lúc Kastat đang dùng pháp thuật để thanh lọc mùi hôi trong phòng, món đồ trong túi trữ đồ của y bỗng rung lên. Đó là một cuộn giấy da dê thô ráp – một loại ma đạo cụ mang tên Cuốn Da Cộng Hưởng. Chỉ cần viết lên một tấm da, thông tin sẽ lập tức hiện ra ở tấm da còn lại, cho phép liên lạc dù cách xa ngàn dặm.

Dưới ánh nhìn chăm chú của lão pháp sư, trên cuộn giấy vốn trắng trơn bắt đầu hiện ra những chữ cái nhỏ xíu. Một mật tín từ pháo đài Ngọc Lục Bảo đã được gửi tới.