ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 6. Tất cả đều là pháp sư.

Chương 6: Tất cả đều là pháp sư.

Cánh cửa dẫn tới căn hầm bí mật từ từ mở ra, ánh sáng từ thế giới bên ngoài len lỏi vào trong mật đạo tăm tối. Bước ra từ cơ quan bí mật ấy là hai cha con Nguyễn An Thành và Nguyễn An Bình. Chỉ bằng một phép thuật đơn giản, toàn bộ vết máu bám trên thân thể hai người đã được gột rửa sạch sẽ.

Căn phòng họ vừa đặt chân đến là một nơi trưng bày vô số bảo vật, từ những trang sức chạm vàng nạm ngọc đến các bức tranh đắt giá treo kín mặt tường. Chỉ cần liếc mắt qua cũng đủ thấy tài lực của lãnh địa Ngọc Lục Bảo dồi dào đến mức nào.

Đón tiếp hai người tại đây là quản gia của lâu đài, Bram. Đó là một người đàn ông vận bộ vest đen thanh lịch, mái tóc bạc trắng cùng gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng. Đôi mắt lão lúc nào cũng nheo lại, môi luôn nở nụ cười hiền hòa.

Khi thấy hai cha con đi lên từ hầm ngầm, vị quản gia già không khỏi ngạc nhiên, thậm chí lão còn thoáng nghi ngờ Nguyễn An Thành đã bị kẻ khác đánh tráo. Bởi lẽ, để thực hiện những thí nghiệm tàn ác dưới căn hầm kia, nguyên chủ Nguyễn An Thành không thể tự mình xoay xở. Lão quản gia Bram chính là trợ thủ đắc lực, người duy nhất hỗ trợ hắn trong những công việc đen tối đó.

Vì vậy, khi thấy thiếu chủ đột nhiên lẻn xuống mật thất, Bram đã dự đoán rằng vị đối tác điên cuồng của mình sẽ làm ra những hành động kinh khủng hơn, như chính tay xử lý đứa con trai vì đã phát hiện ra bí mật. Thế nhưng hiện tại, lão không thể tin vào mắt mình khi thấy Bá tước Nguyễn An Thành lại đang cười nói vui vẻ cùng con trai.

Rời khỏi mật thất và chạm mặt phụ tá của mình, Nguyễn An Thành chỉ sững sờ trong thoáng chốc. Là một người xuyên việt chuyên nghiệp có thâm niên, y lập tức hành xử, chào hỏi y hệt như nguyên chủ, khiến không ai có thể bắt bẻ. Với một kẻ nửa điên nửa dại như nguyên chủ trước đây, chỉ cần một cái gật đầu nhẹ đã là quá đủ để chào hỏi người phụ tá rồi.

Lúc này, Nguyễn An Bình đứng bên cạnh có vẻ vô cùng sốt ruột, đứa trẻ lập tức làm nũng với cha:

“Cha, con muốn học pháp thuật, con muốn trở nên mạnh mẽ hơn.”

Nhìn bóng lưng hai cha con ngày càng xa dần, quản gia Bram thầm nghĩ có lẽ đối tác của lão đã thoát khỏi bóng tối kể từ sau khi phu nhân qua đời. Hiện tại, vị quý tộc này đã bắt đầu để tâm bồi dưỡng đời sau. Thế nhưng, không hiểu sao lão quản gia vẫn cảm thấy vị gia chủ kia dường như đã thay đổi thành một người khác.

Ánh mắt vốn luôn nheo lại của Bram đột nhiên mở ra đầy vẻ nghiêm túc, nụ cười hiền hòa trên môi cũng tan biến. Cảm nhận được sự thay đổi từ ánh mắt đang dõi theo mình, Nguyễn An Thành không lấy làm bất ngờ. Dù sao lão quản gia kia cũng chẳng phải hạng tầm thường, mà là một kẻ nắm giữ sức mạnh siêu phàm.

Trong ký ức của nguyên chủ, Bram được chọn làm trợ lý không phải ngẫu nhiên. Bản thân lão là một hắc ma pháp sư lang thang, kẻ được nguyên chủ thuê để phụ trợ cho những thí nghiệm điên rồ dưới tầng hầm. Thân phận quản gia pháo đài Ngọc Lục Bảo chỉ là lớp vỏ bọc che giấu cuộc giao dịch ấy.

Theo giao kèo, cả hai đang tập trung nghiên cứu cấm thuật trường sinh bất tử. Vì vậy, khi thấy đối tác vốn máu lạnh đột ngột thay tâm đổi tính, Bram lo lắng cũng là điều dễ hiểu. Nếu đối tác muốn đổi ý, bao nhiêu công sức nghiên cứu bấy lâu nay của lão sẽ đổ sông đổ biển.

Tuy nhiên, với Nguyễn An Thành – một người xuyên việt dày dạn kinh nghiệm và không hề bị phong ấn ký ức, đống tri thức siêu phàm trong đầu y đủ để chế tạo ra một loại pháp thuật vĩnh sinh mà không gặp mấy khó khăn. Do đó, vị bá tước hoàn toàn ngó lơ ánh mắt chằm chằm từ phía đối tác.

Y đưa con trai tới thư viện của pháo đài nằm ngay cạnh mật thất. Trong đầu Nguyễn An Thành nhanh chóng hệ thống lại toàn bộ tri thức về sức mạnh siêu phàm của thế giới này để chuẩn bị đào tạo Nguyễn An Bình.

Từng hàng sách cao như núi nhỏ nhanh chóng choán hết tầm nhìn của cậu nhóc tám tuổi. Nguyễn An Bình vốn muốn học tập để có sức mạnh khi trở về thực tại, nhưng cậu không ngờ cha mình lại quăng ra cả đống sách rồi bắt tự học như thế này.

“Khụ, cha... liệu chỗ sách này có hơi quá sức với một đứa trẻ tám tuổi không?” Cậu quý tộc nhỏ run giọng hỏi.

Trước ánh mắt to tròn đầy vẻ cầu xin của con trai, Nguyễn An Thành vẫn chỉ mỉm cười nhạt:

“Khà khà, con trai, nếu đã xem qua ký ức của ta, hẳn con phải biết hệ thống giáo dục tại Vĩnh Hằng Phi Hạm nặng nề đến mức nào rồi chứ?”

Nghe cha mình cười đậm chất phản diện, Nguyễn An Bình lập tức bĩu môi phản bác:

“Phải, giáo dục ở thế giới đó rất nặng, nhưng nó không có áp lực thi cử hay điểm số, cũng chẳng ai quan tâm học sinh tiếp thu được bao nhiêu. Con cũng thấy cách cha học rồi, chỉ có thể nói là ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới. Thế mà cha cứ làm như mình chăm chỉ lắm không bằng.”

Nguyễn An Thành muốn lên tiếng phản bác nhưng lại chẳng thể nói được gì, bởi lẽ thằng nhóc đã nhìn thấy hết quãng đời đi học của y. Giờ đây y có thêu dệt mình học giỏi hay trình độ cao siêu thế nào cũng không thể lừa được con trai mình.

Hết cách, Nguyễn An Thành thở dài, lấy ra một cây thước kẻ làm từ loại gỗ quý đặc trưng của thế giới này. Nhìn chiếc thước gỗ phản quang như kim loại, Nguyễn An Bình chỉ biết nuốt nước bọt vì sợ hãi. Trước khí thế áp đảo của người cha cùng sự uy hiếp từ thứ vũ khí trên tay y, cậu nhóc đành im lặng, ngoan ngoãn mở trang bìa cuốn sách ma pháp đầu tiên. Cậu cố gắng vùi đầu vào từng dòng chữ như một loại thuốc tê để quên đi thực tại đau khổ.

Rất nhanh chóng, cậu nhóc đã hoàn toàn tập trung vào những trang sách trước mắt. Nhờ đó, những hiểu lầm của Nguyễn An Bình về thế giới mới nhanh chóng được hóa giải. Tuy đây chỉ là một thế giới giả lập, một trò chơi, nhưng quy luật của nó vẫn vô cùng chân thực.

Tại lục địa Alrat, ma pháp đã ăn sâu vào mọi ngành nghề. Hiệp sĩ thực chất vẫn là pháp sư, chỉ là ma pháp và chiến kỹ của họ thiên về cận chiến và tăng cường thể chất. Mục sư cũng là ma pháp sư, nhưng là những người có tín ngưỡng, chuyên về ma pháp thuộc tính ánh sáng và sinh mệnh. Tất cả các chức nghiệp khác như đạo tặc hay cung thủ, về bản chất đều là ma pháp sư. Ngay từ đầu, mọi con đường siêu phàm tại lục địa này đều khởi nguồn từ pháp sư và các biến chủng của nó.

Hệ thống cấp độ của pháp sư được phân chia đơn giản từ cấp 1 đến cấp 5. Để nhập môn, một học đồ cần cảm nhận được ma lực, đồng thời có hiểu biết nhất định về dòng chảy của nó. Từ đó, mỗi pháp sư sẽ dùng tâm linh làm bút mực để vẽ nên ma pháp trận riêng biệt. Đây là giai đoạn nền móng quan trọng nhất để phân định thiên tài và kẻ tầm thường.

Những pháp sư xuất thân bình dân, thiếu tri thức và người chỉ dẫn thường chỉ phác họa ma pháp trận theo bản năng, khiến họ chỉ có thể sử dụng một loại ma pháp duy nhất làm trụ cột. Những kẻ có tài hơn có thể phác họa ma pháp trận dung nạp được hai loại. Còn thiên tài thực sự là những người có thể đạt đến giới hạn của cấp độ học đồ, vẽ ra những ma pháp trận đủ phức tạp và vững chắc để chứa đựng tới ba loại ma pháp khác nhau làm căn cơ.

Ma pháp trên lục địa Alrat nhiều không đếm xuể, nên việc lựa chọn ma pháp trụ cột là chuyện hệ trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến con đường sau này. Về phân loại cấp độ ma pháp, thế giới này chia làm hai loại chính: ma pháp có thể học được và ma pháp không thể học được. Việc này tùy thuộc vào tư chất mỗi người; có kẻ nhìn qua là hiểu, có kẻ lật rách sách cũng chẳng thông.

Tuy mỗi người chỉ được chọn từ một đến ba pháp thuật làm trụ cột, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không thể dùng các loại ma pháp khác. Chỉ là việc tu luyện các ma pháp ngoài trụ cột sẽ vô cùng chậm chạp, tiêu tốn nhiều năng lượng và đòi hỏi quy trình thi triển rườm rà. Chưa kể, những ma pháp đó còn có nguy cơ bị biến dị dưới ảnh hưởng từ ma pháp trụ cột của chính họ.