ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 7. Con cái là để hố.

Chương 7: Con cái là để hố.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Nguyễn An Bình chuyển tới lục địa Alrat.

Ba ngày này cũng là khoảng thời gian mà đứa trẻ tám tuổi cảm thấy như đang sống trong địa ngục trần gian. Khi đói bụng, hắn được cha mình ban cho một đạo ma pháp bổ sung dinh dưỡng; lúc mệt mỏi lại bị ông ta thi triển ma pháp tăng cường tỉnh táo và tập trung. Thậm chí, đủ loại ma pháp chữa thương liên tục được trút xuống, khiến một đứa trẻ phải trải nghiệm cảm giác vắt kiệt sức lực không khác gì kẻ đang dốc sức hoàn thành đồ án.

Có thể nói, trong ba ngày qua, Nguyễn An Thành đã đẩy nam hài vào cảnh không c·hết thì phải học đến c·hết. Nếu phương pháp này áp dụng ở một thế giới bình thường, chắc chắn đứa trẻ đã phải nằm viện thở oxy từ lâu. May mắn thay, lục địa Alrat là thế giới ma pháp, nên thay vì kiệt sức, Nguyễn An Bình đã có thể nắm bắt được cách vận dụng một vài loại ma pháp cơ bản. Đồng thời, hắn cũng bắt đầu có những nhận thức đầu tiên về con đường trở thành một pháp sư chân chính.

Tại lục địa Alrat, linh hồn mỗi người đều phát ra một loại lực lượng vô hình và phân tán gọi là tinh thần lực. Các pháp sư coi linh hồn là căn cơ, là hạt giống của siêu phàm. Khi ở trạng thái phân tán, tinh thần lực vô hại, nhưng thông qua các phương pháp minh tưởng, lực lượng này sẽ được ngưng tụ lại thành từng sợi. Khả năng hấp thu và chứa đựng ma lực của một pháp sư phụ thuộc hoàn toàn vào chất lượng của tinh thần lực đó.

Ngưng luyện được tinh thần lực, một người có thể sử dụng vài ma pháp cơ bản nhưng vẫn chưa được coi là pháp sư thực thụ. Giai đoạn này chỉ được gọi là học đồ — những kẻ vẫn còn đứng ngoài ngưỡng cửa siêu phàm. Để chứa đựng nhiều ma lực hơn và thi triển pháp thuật trôi chảy, học đồ bắt buộc phải tạo dựng cấu trúc ma pháp trận cho riêng mình. Chỉ khi đó, họ mới chính thức trở thành pháp sư.

Hiện tại, Nguyễn An Bình đã sẵn sàng để vẽ ra cấu trúc ma pháp trận đầu tiên. Đứng bên cạnh, Nguyễn An Thành gật đầu hài lòng trước thái độ của con trai. Nhìn gương mặt đầy vẻ mệt mỏi của nam hài, hắn cuối cùng cũng cho phép đứa trẻ được nghỉ ngơi sau ba ngày đêm khổ học.

Sau khi đưa con trai đi nghỉ ngơi, Nguyễn An Thành sải bước ra hành lang pháo đài. Người đầu tiên hắn gặp chính là quản gia Bram. Nếu là trước kia, vị hắc ma pháp sư này hẳn sẽ nghi ngờ Nguyễn An Thành bị kẻ khác đoạt xá linh hồn, nhưng hiện tại, chỉ cần nhìn thấy vị bá tước này, tay chân lão đã không ngừng run rẩy.

Trong mắt người ngoài, Nguyễn An Thành dường như đã vượt qua nỗi đau mất vợ để trở thành một người cha mẫu mực, hết lòng quan tâm đến con trai. Nhưng trong mắt Bram, vị bá tước này vẫn là một kẻ điên rồ, một tên biến thái lấy việc t·ra t·ấn người khác làm niềm vui. Trên đời này, có người cha nào lại hành hạ con ruột đến bờ vực sụp đổ như vậy? Dù Nguyễn An Thành chỉ ép nam hài học tập, nhưng nhìn biểu cảm tuyệt vọng trên gương mặt đứa trẻ, ngay cả những kẻ chịu mười loại cực hình cũng không thê thảm bằng.

Bram từng nghĩ bản thân cũng là kẻ biến thái khi thực hiện những thí nghiệm máu tanh, nhưng giờ đây, lão cảm thấy Nguyễn An Thành đã vượt xa mình một bậc, là một hắc ma pháp sư điên loạn thực thụ. Thấy lão quản gia đang run rẩy kịch liệt, Nguyễn An Thành nhíu mày hỏi:

— Lão Bram, ông cảm thấy không khỏe sao?

Nghe giọng nói ấy, Bram cảm thấy toàn bộ lông tơ trên người dựng đứng cả lên. Lão sực nhớ ra rằng, dù bản thân là đối tác nghiên cứu, nhưng ngoài mặt lão vẫn là quản gia của pháo đài này. Bram lập tức cúi người hành lễ một cách thanh lịch, cố gắng che giấu sự sợ hãi:

— Thân thể thần vẫn ổn, thưa ngài. Nhưng thưa Bá tước, đã ba ngày trôi qua rồi…

Nghe giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, Nguyễn An Thành liền hiểu ý đồ của lão. Đơn giản là lão vẫn luôn khao khát bí thuật trường sinh bất tử. Tại thế giới này, dù pháp sư có sức mạnh dời non lấp biển, hủy diệt quốc gia, nhưng thọ nguyên của họ cũng chỉ kéo dài từ hai đến ba trăm năm. Thậm chí những kẻ sử dụng ma pháp ảnh hưởng đến sinh mệnh lực còn chẳng sống quá trăm tuổi. Vì vậy, ma pháp trường sinh là thứ mà nhân loại hằng khao khát suốt bao đời.

Trong lịch sử, từng có kẻ từ bỏ nhục thân để hóa thành vong linh vất vưởng, hoặc đoạt xá ma đạo pháp khí để tồn tại thêm vài trăm năm. Cũng có kẻ giữ được thân thể trẻ mãi không già, nhưng đáng tiếc, linh hồn của họ vẫn bị thời gian mài mòn, cuối cùng chỉ còn là những cái xác sống thực vật.

Đối với một kẻ xuyên việt đã sống qua hàng triệu năm như Nguyễn An Thành, việc biên soạn một loại trường sinh ma pháp mới là điều vô cùng dễ dàng. Theo phương pháp của hắn, một pháp sư có thể sống tới năm ngàn năm là chuyện bình thường, trừ khi bị kẻ địch vây g·iết.

Nguyễn An Thành không chút do dự, hào phóng đưa ra cuốn sổ tay ghi chép. Ban đầu, Bram vẫn còn nghi ngại, không hiểu vì sao ba ngày không thí nghiệm mà vị lãnh chúa này lại có kết quả. Nhưng khi nhìn vào những suy luận và cấu trúc ma pháp trong sổ, lão lập tức khẳng định đây chính là thứ mình hằng tìm kiếm.

Nhìn bóng lưng lão quản gia dần đi xa, Nguyễn An Thành đã tiên liệu được viễn cảnh lãnh địa của mình sẽ bị vô số kẻ địch vây công để tranh đoạt bí thuật này. Hắn vốn dĩ muốn để lọt một chút phong thanh ra ngoài. Theo ký ức của nguyên chủ, tổ tiên của vị bá tước này từng được đồn đại là đã sáng tạo ra trường sinh ma pháp. Tuy nhiên, Nguyễn An Thành biết đó chỉ là lời đồn thất thiệt. Tiên tổ của gia tộc này đúng là có nghiên cứu, nhưng thành tựu vô cùng hạn chế, cùng lắm chỉ giúp kéo dài thọ mệnh thêm vài năm.

Dẫu vậy, suốt bao đời nay, vẫn có vô số kẻ tin vào điều đó và tìm cách xâm nhập lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Quản gia Bram hay phân nửa người hầu kẻ hạ, hộ vệ trong pháo đài này thực chất đều là tay trong của các thế lực bên ngoài. Nguyên chủ vốn là kẻ lụy tình, bỏ mặc chính sự khiến pháo đài thủng lỗ chỗ như một cái sàng.

Loại ma pháp lỗi thời của tổ tiên giờ đây qua tay Nguyễn An Thành đã biến thành sự thật. Hắn có thể tưởng tượng được khi thông tin này truyền ra, vô số kẻ sẽ dùng Nguyễn An Bình để đe dọa, ép hắn giao ra bí thuật. Trên hành lang vắng lặng, vị lãnh chúa nở một nụ cười quỷ dị, dường như đang ấp ủ một kế hoạch tàn khốc.

Ngay lúc đó, từ chiếc nhẫn trên ngón áp út, linh hồn một người phụ nữ bay ra, thẳng tay nhéo tai Nguyễn An Thành khiến hắn kêu oai oái.

— Nguyễn An Thành, ông định làm gì vậy? Định hố c·hết con trai mình sao?

Chu Thị Minh Anh dù chỉ là linh hồn thể nhưng vẫn có thể can thiệp vào thực tại, khiến vị bá tước không ngừng cầu xin:

— Khoan đã, phu nhân, nghe ta giải thích! Đây dù sao cũng là thế giới giả lập, cứ coi như một trò chơi đi. Để thằng nhóc bị hố vài lần ở đây cho khôn ra còn tốt hơn là bị lừa ở đời thực. Đừng quên ở hiện thực, chúng ta không thể bảo vệ nó mãi được.

Nghe hắn thanh minh, linh hồn Chu Thị Minh Anh mới buông tay. Sau một hồi suy nghĩ, nàng cũng đồng ý với ý tưởng này. Dù Nguyễn An Bình đã học được nhiều điều từ ký ức của cha, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để một đứa trẻ tám tuổi thực sự trưởng thành. Hơn nữa, cả hai đều nhận ra linh khí đang khôi phục, thế giới bên ngoài chắc chắn sẽ đại loạn.

Trong bóng tối, Nguyễn An Bình hoàn toàn không hay biết rằng cha mẹ hắn đã liên thủ, vạch ra một kế hoạch đầy "cạm bẫy" dành riêng cho mình.