Chương 8: Nhập môn pháp sư
Sau một ngày một đêm nghỉ ngơi đầy đủ, dưới sự hỗ trợ từ các loại ma pháp khác nhau của phụ thân, Nguyễn An Bình đã khôi phục trạng thái tốt nhất. Trong đầu thiếu niên, mọi kiến thức ma pháp cần thiết đều đã được ghi nhớ kỹ lưỡng, một cấu trúc gồm hai ma pháp trụ cột cũng được phác họa rõ nét.
Thực tế, không phải Nguyễn An Bình không muốn xây dựng một cấu trúc ba trụ cột, nhưng dù thông minh hơn người, tư chất của y so với những thiên tài thực thụ vẫn còn kém một bậc.
Dọc theo hành lang lát ngọc bích đang phản chiếu ánh nắng rực rỡ, thiếu niên lẳng lặng đi theo cha mình tới căn phòng minh tưởng dành riêng cho các pháp sư trong gia tộc. Tuy nhiên, trên gương mặt non nớt ấy không hề thấy vẻ hào hứng, mà chỉ hiện rõ sự lo âu.
Nhìn thấy biểu cảm của con trai, Nguyễn An Thành lập tức liên tưởng tới những ngày xưa cũ của bản thân, khi hắn dốc sức ôn tập nhưng kết quả nhận lại vẫn không như ý nguyện. Hắn khẽ cười, phá vỡ bầu không khí trầm mặc:
— Ha ha, sao vậy pháp sư tương lai? Chẳng lẽ cấu trúc ma pháp trận trong đầu con chỉ có thể duy trì được một hay hai trụ cột thôi sao?
Bị cha bắt thóp, Nguyễn An Bình lộ rõ vẻ bối rối như bao đứa trẻ khác. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng y. Nhưng chưa đợi thiếu niên kịp mở lời, Nguyễn An Thành đã lên tiếng an ủi:
— Đừng lo lắng, cứ yên tâm đi. Dù sao ta cũng là một pháp sư có hai trụ cột ma pháp, nên ta đã nghiên cứu ra một kỹ thuật mới nhằm mở rộng giới hạn cho pháp sư. Sau ngày hôm nay, chúng ta đều sẽ trở thành những pháp sư có ba trụ cột.
Nguyễn An Thành nói với vẻ thản nhiên như đang khẳng định một chân lý, hoàn toàn không giống như đang cố ý dỗ dành. Nếu lời này lọt ra ngoài, e rằng thiên hạ sẽ cười đến rụng răng. Bởi từ cổ chí kim, người có thể tạo ra ma pháp trường sinh thì có, nhưng kẻ vượt qua giới hạn để tạo thêm một trụ cột ma pháp mới sau khi trận pháp đã định hình là chuyện chưa từng có tiền lệ.
Thế nhưng với Nguyễn An Bình, ngay khi nghe thấy lời khẳng định của cha, đôi mắt y lập tức lóe lên tia hy vọng.
Hai người bước vào mật thất. Ngay khi họ vừa đặt chân vào bên trong, cánh cửa chế tác từ ngọc lục bảo chậm rãi khép lại. Ánh sáng tự nhiên bị ngăn cách hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt sáng le lói từ dãy đèn dầu treo dọc vách tường. Bầu không khí lập tức trở nên trang nghiêm và gấp gáp hơn bao giờ hết. Đây chính là thời khắc Nguyễn An Bình phải phác họa ra ma pháp trận trụ cột của chính mình.
Trong lúc thiếu niên còn đang bối rối chưa biết bắt đầu từ đâu, một giọng nói ấm áp bỗng vang lên:
— Quay người lại đi con, đối mặt với chúng ta.
Đó là giọng của một nữ nhân, dù mang theo sự ấm áp vô ngần nhưng vẫn không giấu được vẻ lạnh lẽo đặc trưng của một linh hồn thể. Nguyễn An Bình quay đầu lại, lập tức nhận ra mẹ mình.
Trước mặt y, trên người phụ thân và mẫu thân đột ngột phát ra những luồng sáng kỳ lạ, lấn át toàn bộ ánh đèn dầu trong mật thất. Hai ma pháp trận của những pháp sư cấp độ 3 nhanh chóng hiện hình giữa không trung. Độ phức tạp của chúng khiến người nhìn phải choáng ngợp, cảm giác như toàn bộ kiến thức hình học không gian thâm sâu nhất cũng chỉ bằng một góc của trận pháp này.
Tại đại lục Alrat, ma pháp trận càng phức tạp chứng tỏ khả năng vận dụng ma pháp của pháp sư càng cao, lực chiến càng mạnh. Thông thường, một pháp sư cấp độ 3 không thể vẽ ra được những trận pháp trụ cột tinh vi đến thế, vốn chỉ xuất hiện ở những bậc thầy cấp độ 5. Sở dĩ hai người trước mặt có thể làm được điều này là nhờ linh hồn của họ vốn là những người xuyên việt, sở hữu tinh thần lực khác biệt hoàn toàn so với pháp sư bản địa.
Nhìn vào ma pháp trận của cha mẹ, Nguyễn An Bình không khỏi nuốt nước bọt. Y quan sát hai cấu trúc vĩ đại kia rồi lại nhìn lại bản thân, trong lòng nảy sinh sự hoài nghi liệu mình có thể sánh ngang với họ hay không. Nhưng rồi y tự trấn an mình, ai lại đi so bì với hai vị lão tổ đã sống qua hàng triệu năm bao giờ.
Rất nhanh sau đó, Nguyễn An Bình tập trung tâm trí, dẫn dắt từng dòng ma lực để phác họa lên không trung một ma pháp trận mang dấu ấn riêng. Trận pháp hiện ra với hai ô trống hình tròn ở chính giữa, không ngừng xoay vần như đồ hình thái cực.
Ngay khoảnh khắc ma pháp trận của y hình thành, hai trận pháp của cha mẹ y bỗng nhiên bành trướng mạnh mẽ. Ba ma pháp trận quấn quýt, đan xen vào nhau, khiến cả căn phòng minh tưởng ngập chìm trong những cấu trúc hình học biến hóa khôn lường.
Sau một hồi thực ảo giao thoa, ba ma pháp trận dần ổn định và trở về vị trí cũ. Trong tầm mắt của Nguyễn An Bình lúc này, cả nhà ba người bọn họ đều đang sở hữu những ma pháp trận có ba trụ cột – căn cơ hoàn mỹ nhất để một pháp sư phát triển.
Thiếu niên nhắm mắt lại, cảm nhận ma pháp trận mới của mình. Đó là một trận pháp với ba trụ cột vẫn còn trống chỗ, nhưng cấu trúc của nó vô cùng phức tạp, vượt xa giới hạn của một pháp sư cấp độ 1, thậm chí còn tinh vi hơn cả cấp độ 5. Nó là sự kết hợp hoàn hảo giữa tinh hoa từ cha mẹ và bản chất vốn có của y. Nếu không vì tinh thần lực của Nguyễn An Bình hiện tại còn quá yếu, có lẽ hai người họ đã truyền cho y một phiên bản còn cao cấp hơn nữa. Dẫu vậy, tại lục địa Alrat, đây đã là nền móng vững chắc nhất mà một người có thể mơ ước.
Thấy mình đã sở hữu ba ô pháp thuật, Nguyễn An Bình vui mừng khôn xiết. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên kéo y trở lại thực tại.
Sau khi hoàn thành nghi thức, Chu Thị Minh Anh một lần nữa ẩn mình vào trong chiếc nhẫn của chồng. Bá tước Nguyễn An Thành tiến lại gần con trai, trên tay cầm theo hai cuốn sách ma pháp:
— Chúc mừng con, hiện tại con đã là một thiên kiêu với ba ô pháp thuật trụ cột. Ở đây có hai cuốn sách phù hợp nhất với thiên phú của con.
Hắn trao hai cuốn sách vào tay đứa trẻ mới lên tám. Một cuốn là "Chiêm Tinh Thuật", chứa đựng các phương pháp bói toán vận mệnh. Nguyễn An Bình không thấy lạ, vì thiên phú nhìn thấu tương lai của y vốn cực kỳ tương thích với loại ma pháp này. Tuy nhiên, cuốn thứ hai lại khiến y ngạc nhiên, đó là một loại ma pháp bị động mang tên "Tự Nhiên Linh Cảm".
Thấy con trai lộ vẻ mờ mịt, Nguyễn An Thành khẽ cười:
— Con thất vọng vì nó chỉ là ma pháp phụ trợ, không phải loại tấn công hay phòng thủ sao? Đừng bao giờ coi thường tầm quan trọng của linh cảm và ngộ tính. Dù ở thế giới huyền huyễn đề cao sức mạnh cá nhân hay thế giới khoa học công nghệ, linh cảm vẫn là chìa khóa tối thượng. Những vấn đề cần hàng chục, hàng trăm năm nghiên cứu có thể được giải quyết chỉ trong một giây linh cảm lóe sáng. Nếu may mắn, khi trí tuệ được khai mở, con có thể lĩnh ngộ được những thứ mà bình thường chẳng bao giờ chạm tới được.
Nghe lời dạy bảo của cha, Nguyễn An Bình không còn thắc mắc nữa. Y nhìn vào ô trụ cột cuối cùng vẫn còn bỏ trống, định cất tiếng hỏi tại sao không có ma pháp thứ ba, nhưng Nguyễn An Thành đã quay lưng bước ra phía cửa:
— Hai loại ma pháp kia là thứ ta khuyên con nên học, còn lại tùy con quyết định. Riêng vị trí thứ ba, tốt nhất con nên chọn một ma pháp thiên về chiến đấu hoặc có tính ứng dụng thực chiến cao. Dù thế giới giả lập này có giống như một trò chơi đi chăng nữa, thì nó vẫn rất chân thực ở chỗ chúng ta chỉ có duy nhất một mạng mà thôi.
Cánh cửa đóng sầm lại, để mặc Nguyễn An Bình một mình trong phòng suy ngẫm. Y quyết định tuân theo ý cha, chọn Chiêm Tinh Thuật và Tự Nhiên Linh Cảm làm hai trụ cột đầu tiên. Còn về vị trí cuối cùng, trong đầu thiếu niên chợt nảy ra ý tưởng về một ma pháp có khả năng cải tử hồi sinh hoặc trị thương cao cấp.
Dù sao, ở thế giới thực bên ngoài, phụ mẫu của y vẫn còn đang trong tình trạng hấp hối.