ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 53. Trùng độc khống chế thi thể

Chương 53: Trùng độc khống chế thi thể

Nhìn thủ pháp bọn họ cạy quan tài có vẻ rất thuần thục, một người luồn xẻng vào khe quan tài, người còn lại phối hợp chèn đinh sắt nhọn vào khe hở vừa được xẻng bẩy lên. Cách làm “bốn lạng đẩy ngàn cân” này xem chừng rất có hiệu quả, lại không hề tốn sức. Chỉ một lát sau tôi đã trông thấy họ bẩy được một đầu của nắp quan tài lên, lộ ra một khe hở to bằng ngón cái. Tả Âm không hề ngăn cản, hiển nhiên là chính gã đã bảo bọn họ làm vậy. Mà thủ đoạn cạy quan tài như thế này lại càng chứng minh nhà họ Bạch là gia tộc trộm mộ lâu đời.

Tôi với Diệp Đường định đứng dậy, nhưng bác Diệp lại ngăn lại, bảo chúng tôi đứng bên cạnh, để chẳng may có gì xảy ra thì còn chạy xuống phía dưới. Nắp quan tài đá dần dần bị bẩy lên, tôi cũng nhìn rất cẩn thận. Ngay vào lúc họ định bẩy nốt đầu bên kia lên, tôi trông thấy hình như trong quan tài đá có ánh sáng màu đỏ lóe lên. Thấy vậy, tôi vội vàng hét lên một tiếng “Chạy!” rồi kéo Diệp Đường chạy xuống dưới cầu thang đá. Nhưng chúng tôi còn chưa chạy kịp đến chỗ cầu thang thì đã nghe thấy tiếng vỗ cánh “vù vù” vọng lại.

Âm thanh này khiến tôi rùng hết cả mình. Ngoái đầu nhìn lại thì đã thấy có hàng ngàn con trùng thuật bay từ trong cái lỗ và khe hở kia ra. “Chạy mau!” Bạch Thừa Chí cũng bị dọa mất hồn mất vía, hắn hét lên một tiếng, quăng luôn đinh sắt trong tay rồi chạy bán sống bán chết xuống dưới cầu thang đá. Tôi cũng rất kiêng dè đám trùng thuật này, liều mạng kéo Diệp Đường chạy về phía cầu thang, còn bác Diệp chạy cuối. Khi tôi quay đầu lại nhìn, toàn bộ những con trùng thuật kia đã bay đến phía bên trên quan tài đá, tạo thành một vùng đen sì sì.

Đặc biệt là đôi mắt một nhắm một mở của chúng phát ra ánh sáng màu đỏ lại càng làm cho người ta lạnh gáy hơn. Đám trùng này sau khi tập trung lại đã ngay lập tức xông về phía chúng tôi. Mà trong chúng tôi vẫn chưa có ai chạy xuống hết cầu thang cả, sau khi nhìn thấy đám trùng thuật này lao xuống dưới, tất cả mọi người đều ngã nhào xuống đất. Diệp Đường ở phía sau tôi, nên tôi không có cách nào để xông về phía trước, chỉ đành xoay người lại, đè lên người cô ấy. Gần như cùng một lúc, đám trùng thuật kia xông thẳng xuống phía đầu tôi.

Tiếng “vù vù” đinh tai nhức óc đó vang lên ngay phía trên đỉnh đầu, làm cho da đầu tôi tê rần một trận. Đợi đến khi không còn tiếng “vù vù” đó nữa, tôi mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn. Sau khi phát hiện ra trên người tôi không còn con trùng thuật nào nữa, lúc bấy giờ tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm. “Nguy hiểm thật, suýt thì bị đám trùng thuật này cắn phải rồi!” “Cậu vẫn chưa chịu đứng dậy à?” Diệp Đường mở to mắt, cười hì hì nhìn về phía tôi, lúc này tôi mới sực nhớ ra bản thân vẫn còn đang đè lên người cô ấy. Sau lưng cô ấy là bậc thang đá, lại thêm người nặng hơn 50 kí là tôi đây nữa, chắc là đã khiến cô ấy phải chịu đau rồi.

Tuy cô ấy mỉm cười với tôi, nhưng khóe môi vẫn gắng gượng mím chặt. “Tôi xin lỗi!” Tôi định thần lại, lập tức chống tay đứng dậy, xấu hổ không dám nhìn sang. Nào ngờ, Diệp Đường lại bật cười: “Cậu đè tôi đau chết đi được, cậu mà không đỡ tôi dậy thì không phải là đàn ông ga lăng đâu nha!” Nghe cô ấy nói thế,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip