Chương 54: Thiên Cương Địa Sát
Lúc này chúng tôi đã phải vừa đánh vừa lùi, chưa được bao lâu đã bị ép đến chân cầu thang đá. Không còn nơi nào để né nữa, chỉ có thể trèo lên đài đá lại một lần nữa. Chẳng may đám thi thể này cũng leo lên theo thì chúng tôi đúng là không còn nơi nào để trốn luôn. Tôi nhìn con thi vương đứng trên con đường đá, trong tay nó còn đang giơ một thanh trường kiếm, cơ thể cũng cao to hơn các thi thể còn lại nhiều. Sau khi bác Diệp bảo tôi đi giết thi vương, tôi vẫn một mực quan sát nó.
Nó đứng ở chính giữa, xung quanh là một rừng thi thể đông lít nha lít nhít đang bảo vệ cho nó. Nhưng cách duy nhất để ngăn cản sự tấn công điên cuồng của đám thi thể này chính là giết được con thi vương kia. Bác Diệp thấy tôi còn đang chần chừ, bèn hỏi: “Thằng nhóc kia, có dám đi không?” Tôi cắn răng, hạ quyết tâm: “Dám, bác mở đường giúp cháu!” “Khá lắm!” Bác Diệp cười sảng khoái, sau đó lấy một vốc tiền Ngũ đế ra, tung về phía đám thi thể đứng đằng trước. Những đồng tiền Ngũ đế này vừa chạm lên người chúng đã khiến chúng phải lùi về phía sau mấy bước. Mà bọn chúng càng lùi lại, lại càng dồn sức ép lên hàng sau, vừa hay tạo ra một khoảng trống.
Chính là cơ hội này! Tôi xông mạnh lên phía trước, đạp thẳng lên những thi thể ngã trên mặt đất, hai chân bật lên, chân khí nơi đan điền ngay lập tức dồn về phía lòng bàn chân, thân thể cũng nhờ thế mà bay vọt lên cao. Lúc tôi vừa mới tung người nhảy vọt lên, hằng hà sa số trường mâu đâm về phía tôi. Tôi lộn người né được cú đâm trí mạng, thuận thế đạp lên vai những thi thể này, cứ thế chạy về phía trung tâm đám thi thể. Cũng may phần đầu của chúng chịu đựng được trọng lượng cơ thể tôi.
Khi chạy trên đỉnh đầu bọn chúng, trong lòng tôi cũng khá thấp thỏm, chỉ sợ giẫm hụt sẽ rơi vào trong biển thi thể. Đến lúc đó thì đúng là, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa. Bác Diệp và Diệp Đường không ngừng đánh lạc hướng đám thi thể khác giúp tôi, còn bọn Tả Âm thì vẫn đang trốn trong nước. Ở trong nước có thể che đậy dương khí của bọn họ, chỉ cần không ngoi lên là được an toàn. Tôi đã quá rõ thủ đoạn của Tả Âm, gã ta chắc chắn sẽ không giúp đỡ, nếu chẳng may chúng tôi có vùi thân ở đây, bọn chúng còn được độc chiếm đồ vật trong địa cung Dạ Lang này.
Tốc độ của tôi không chậm, nháy mắt đã đến được vị trí của con thi vương. Nhưng xung quanh nó vẫn còn có một đám thi thể bảo vệ, tôi hoàn toàn không có cách nào để đến gần được, mà tôi cũng không thể dừng lại nữa. Lúc sắp sửa tiếp cận nó, tôi đành phải nhào về phía cột đá bên cạnh. Vừa mới ôm được cây cột đá, trường mâu của đám thi thể ở dưới đã ào ào đâm tới. Cùng với tiếng kim loại vang lên đầy chói tai, toàn bộ trường mâu trong tay bọn chúng đều đã bị gãy.
Bùa trấn thi trong tay tôi vẫn chưa mất đi tác dụng. Tôi nhún người đạp hai chân lên cột đá, mượn lực đàn hồi đánh về phía thi vương. Nhưng con thi vương này có ý thức, khi tôi đánh về phía nó, thanh trường kiếm trong tay nó đột nhiên chém về phía tôi. Tôi né không được, phải dùng một tay túm chặt thanh kiếm đó kéo về phía sau, ngay sau đó tay tôi bị kiếm cắt phải, nhưng tôi nào để ý được cơn đau cỏn con đó nữa.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền