Chương 15: Ở trước mặt còn muốn động thủ (2)
Sau khi vấn an, lão thái thái kéo hắn lại gần quan sát kỹ lưỡng, rồi quay sang nói với Đại nương tử: “Nhị lang gầy đi rồi, lần sinh bệnh này chịu khổ quá. Con hãy dặn Tôn đại phu kê đơn thuốc bồi bổ, bảo nhà bếp hầm canh cho nó dùng mỗi ngày.”
Đại nương tử gật đầu: “Con dâu đã dặn dò từ hôm kia rồi ạ.”
Phong Giản Ninh nhìn khuôn mặt vẫn còn tròn trịa của con trai, chẳng thấy gầy đi chút nào. Y đang định đưa tay kéo hắn lại gần để xem xét và căn dặn vài câu.
Nào ngờ Phong Nghiên Sơ thấy y đưa tay ra liền vội vàng né tránh, lại còn lén nhìn y bằng ánh mắt sợ sệt, ra vẻ như sắp bị đánh đến nơi. Phong Giản Ninh thấy vậy thì nổi cáu.
Lão thái thái lập tức kéo Nhị lang vào lòng, mắng lớn: “Ở trước mặt ta mà ngươi còn muốn động thủ sao?”
Phong Giản Ninh nghẹn lời, đầy bụng oan ức: “Mẫu thân, nhi tử không hề có ý định động thủ.”
“Vậy ngươi đưa tay ra làm gì? Nhìn xem đã dọa Nhị lang sợ đến mức nào rồi.” Lão thái thái căn bản không tin, cho rằng con trai đang ngụy biện.
Đại nương tử che miệng cười khẽ: “Phu quân cũng đừng trách Nhị lang, cũng tại người hay đánh nó quá nên nó mới sợ người như vậy.”
Phong Nghiên Sơ lại bồi thêm một câu: “Tổ mẫu, không trách phụ thân đâu ạ, là tôn nhi hiểu lầm, cứ ngỡ phụ thân muốn dạy bảo thêm cho tôn nhi.”
“Thằng ranh con! Ngươi...”
“Đủ rồi! Hài tử còn phải đi học, từ nay về sau nếu không có lệnh của ta, ai cũng không được động tay động chân với Nhị lang!” Lão thái thái dứt lời liền giục Nhị lang mau đến học đường.
Phong Nghiên Sơ nghe vậy thì cố nén cười, mãi cho đến khi ra khỏi viện của lão thái thái, hắn mới lộ ra vẻ mặt đắc ý vì gian kế đã thành.
Toàn bộ quá trình này đều bị lão Hầu gia thu vào tầm mắt. Là người lăn lộn trên quan trường nhiều năm, lão đương nhiên nhìn thấu tâm tư của đứa cháu này. Cũng chẳng trách được ai, chỉ là không ai ngờ một đứa trẻ lại dám tính kế cả phụ thân mình để trả thù một vố như vậy.
“Mẫu thân, người đừng để thằng ranh đó lừa, nó rõ ràng là đang diễn kịch!”
Lão thái thái trừng mắt: “Đừng có nói bậy. Nhị lang mới bao nhiêu tuổi chứ, làm sao biết những trò đó. Ta thấy rõ ràng là do bình thường ngươi hay đánh mắng nên hài tử mới sợ ngươi như vậy!”
“Phụ thân, người xem đứa nhỏ này có phải cố ý không?” Phong Giản Ninh thấy không nói lý được với mẫu thân, liền quay sang cầu cứu lão Hầu gia.
Lão Hầu gia vuốt râu cười ha hả: “Chung quy cũng tại ngươi muốn đánh Nhị lang, nó vì tránh né mới bị nhiễm lạnh. Ngươi làm cha thì nên rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với hài tử làm gì.”
Lão thái thái bấy giờ mới sực nhận ra, không tin nổi hỏi: “Nhị lang là cố ý sao?”
“Bà nghĩ sao? Thằng bé này đang giận vì Giản Ninh đánh nó, vừa rồi thuận thế giả vờ yếu thế để bà che chở, còn khiến Giản Ninh bị mắng một trận tơi bời.” Lão Hầu gia chỉ ra chân tướng.
“Cái gì? Nó mới bấy nhiêu tuổi đầu mà đã...” Đại nương tử kinh ngạc vô cùng, thầm nghĩ sau này phải quan tâm để mắt đến đứa trẻ này nhiều hơn mới được.
“Không ngờ tiểu tử này lại có lòng trả thù như vậy.” Lúc này Phong Giản Ninh đã hết giận, ngược lại trong lòng còn có chút tự hào thầm kín.