Chương 16: Than ôi, thật sự là chẳng có chút tự do nào
“Nhị lang, ngươi đến học đường rồi!”
“Nhị ca, nhị ca!”
Đám trẻ thấy Phong Nghiên Sơ quay lại học đường thì tỏ ra vô cùng hoan nghênh. Hắn cũng vui vẻ phẩy tay, giống như vị lãnh đạo đi thị sát, miệng cười đáp: “Chào mọi người!”
Ngay khi hắn còn định nói thêm vài câu thì Dương Húc Thăng bước vào, nghiêm giọng: “Nhị lang quân, đến muộn thế này còn không mau ngồi xuống! Ngươi đã nghỉ học tận một tháng, kiến thức thua kém người khác rất nhiều, không mau lấy sách ra ôn tập mà còn ở đó khoe khoang cái gì……”
Nghe thấy lời này, Phong Nghiên Sơ lập tức ngồi vào vị trí, cúi đầu mở sách. Đến lúc bắt đầu bài giảng, quả nhiên tiến độ của hắn chậm hơn những người khác rất nhiều.
Chờ đến khi tan học, đúng lúc hắn định rời đi thì bị Dương tiên sinh gọi lại: “Nhị lang quân chờ chút! Vừa tan học đã muốn chạy, cũng không nhìn xem bản thân kém bạn học bao nhiêu? Tới đây lật sách ra, ta giảng lại cho ngươi một lần……”
Dù trong lòng rất cảm kích Dương tiên sinh, nhưng chẳng có học sinh nào lại thích bị giữ lại học bù cả.
‘Cộc!’ Hắn đưa tay xoa xoa cái trán vừa bị gõ đến phát đau, ngước mắt nhìn lên.
Dương tiên sinh trợn mắt mắng: “Ta đang dùng thời gian nghỉ ngơi của mình để phụ đạo cho ngươi, vậy mà ngươi còn dám thất thần!”
“Tiên sinh, ta sai rồi.”
“Hừ, nhận lỗi thì nhanh lắm! Tiếp tục!”
Phong Nghiên Mẫn tan học trở về, đúng lúc gặp mẫu thân đang gọi Lý ma ma tới hỏi chuyện.
“Nhị lang tuy có hơi nghịch ngợm, nhưng dù sao tuổi vẫn còn nhỏ. Vả lại nam nhi đứa nào chẳng thế, ngươi là vú nuôi của nó, ngày thường phải để tâm nhiều hơn. Ban đêm cũng cần cẩn thận chút, đừng để nó lại bị nhiễm lạnh.”
“Vâng, thưa Đại nương tử, nô tỳ nhất định ghi nhớ.”
Giọng điệu Đại nương tử dịu lại đôi chút: “Ta biết một tháng qua các ngươi đã vất vả, nhưng sáng nay lão thái thái có hỏi về chuyện ăn uống của Nhị lang, hằng ngày nó vẫn uống sữa trâu chứ?”
“Mỗi tối nô tỳ đều trông chừng Nhị lang quân uống hết ạ.” Lý ma ma quả thật đã vất vả suốt cả tháng nay, đến nhà cũng chẳng được về mấy lần.
“Ừ, vậy thì tốt. Lão thái thái lo lắng Nhị lang người yếu, các ngươi phải tận tâm một chút.”
“Nô tỳ tuân lệnh!”
Cai quản gia đình thì phải thưởng phạt phân minh, Đại nương tử nói tiếp: “Bán Hạ! Lát nữa ngươi báo với phòng thu chi, phát thêm một tháng tiền lương cho đám hạ nhân hầu hạ Nhị lang, coi như là tiền thưởng cho sự vất vả của họ.” Lý ma ma nghe vậy, vội vàng quỳ xuống bái tạ.
Sau khi Lý ma ma rời đi, Phong Nghiên Mẫn mới lên tiếng: “Tổ mẫu thấy Nhị lang người yếu sao? Hôm nay con thấy đệ ấy vẫn rất tốt mà.”
Đại nương tử nắm lấy tay con gái thử nhiệt độ, thấy vẫn ấm áp mới an tâm: “Dù sao cũng vừa khỏi bệnh, bên trong vẫn cần phải bồi bổ thêm.”
Phong Nghiên Mẫn nhíu mày: “Còn bồi bổ nữa sao? Đệ ấy mà cứ tẩm bổ tiếp thì sẽ giống như Minh đệ mất.”
Phong Nghiên Minh vì sinh non nên từ nhỏ đã ốm yếu, lại là con trai độc nhất của Nhị thúc Phong Giản Ngôn và thẩm nương Ôn thị. Để dễ nuôi, từ nhỏ y không được xếp theo thứ tự của gia tộc mà chỉ gọi bằng nhũ danh, mãi đến năm năm tuổi mới chính thức đặt tên là Phong Nghiên Minh.
“Con đừng nói bậy, cẩn thận kẻo thẩm nương nghe thấy. Đứa trẻ đó lúc mới sinh nhỏ thỏn như cái kẹo, chẳng phải nhờ thẩm nương con nuôi khéo nên giờ mới mập mạp khỏe mạnh đó sao.” Đại nương tử nói đoạn lại chuyển tông giọng: “Hơn nữa, trong nhà này từ tổ phụ, tổ mẫu đến phụ thân con đều rất coi trọng Nhị lang, nên sau này không được nói lời như vậy nữa.”
Phong Nghiên Mẫn tỏ vẻ hứng thú, xích lại gần hỏi: “Vậy so với Đại lang thì sao ạ?”
“Không giống nhau.” Nói rồi bà kể lại chuyện xảy ra sáng nay cho con gái nghe.
“Hả! Phụ thân không nổi giận sao?” Phong Nghiên Mẫn kinh ngạc trước sự gan dạ của nhị đệ, dám công khai đối đầu với phụ thân như vậy.
“Phụ thân con không những không giận, mà còn rất vui vẻ nữa.” Bà nhìn con gái dặn dò: “Sau này con phải làm tròn trách nhiệm của một người tỷ tỷ, nghe rõ chưa?”
Phong Nghiên Mẫn lập tức gật đầu: “Con vẫn luôn có phong phạm của trưởng tỷ mà.”
Đại nương tử thương cảm vuốt ve gương mặt con gái, thở dài nhẹ nhõm: “Mẫu thân chỉ có mình con, tương lai danh tiếng Hầu phủ còn phải dựa vào Đại lang và Nhị lang chống đỡ. Con cũng cần có huynh đệ giúp đỡ thì sau này mới không bị người khác bắt nạt.”
“Mẫu thân ~” Phong Nghiên Mẫn tựa đầu vào lòng Đại nương tử nũng nịu.
Trong khi đó, Phong Nghiên Sơ vừa về đến phòng đã nằm vật ra giường. Trời cao đất dày ơi, Dương tiên sinh muốn hắn bù đắp hết số bài vở đã thiếu, nghĩa là thời gian tới hắn sẽ liên tục bị giữ lại học thêm, mà bài tập hằng ngày vẫn phải hoàn thành. Vậy thì hắn lấy đâu ra thời gian để chép sách kiếm tiền đây!
Mùa đông trời tối nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giờ lên đèn. Thường thì vào lúc này hắn sẽ gác bút để chơi một lát, sau đó bị Lý ma ma thúc giục đi ngủ.
Hôm nay cũng vậy, có điều quanh đi quẩn lại hắn đã cảm thấy những trò chơi này thật nhạt nhẽo. Mỗi lúc thế này, hắn lại vô cùng nhớ nhung điện thoại và mạng internet!
Bích Phương thấy Nhị lang quân không mấy vui vẻ, cứ ngỡ là do chuyện bị giữ lại học đường nên ướm lời: “Lang quân nếu thấy buồn chán, nô tỳ lấy con quay mà Minh lang quân tặng mấy hôm trước ra cho ngài chơi nhé?”
Phong Nghiên Sơ lắc đầu từ chối. Con quay đó rõ ràng là món đồ cũ của người anh họ, nhân lúc sang thăm mà đem cho hắn, vốn dĩ hắn cũng chẳng thích thú gì trò đó.
Còn chưa kịp buồn phiền tiếp, Lý ma ma đã bưng sữa trâu đi vào: “Nhị lang, uống sữa đi rồi tắm rửa đi ngủ nào.”
Số sữa trâu này là thực đơn đặc biệt mà Đại nương tử chuẩn bị sau khi hắn ốm dậy, còn dặn Lý ma ma phải tận mắt nhìn hắn uống hết mới thôi.
Ngày hôm sau, hắn lại bị đánh thức bởi tiếng gọi của Lý ma ma. Khi bất chợt ngồi trước gương đồng quan sát kỹ bản thân, hắn bỗng phát hiện ra một sự thật đau lòng.
Hắn béo lên từ bao giờ thế này?
Hôm qua tổ mẫu chẳng phải còn bảo hắn gầy sao?
“A!”
Tiếng kêu thốt lên khiến Bích Phương giật mình: “Lang quân có chuyện gì vậy? Có phải nô tỳ sơ ý làm ngài đau không?”
Lý ma ma cũng nghe tiếng chạy vào: “Sao thế? Có chuyện gì vậy?”
“Sao con lại béo thế này?” Phong Nghiên Sơ dùng ánh mắt chấn kinh nhìn Lý ma ma.
“Nói bậy, béo chỗ nào chứ? Thế này mới tốt, đám trẻ nhà bình dân muốn mập mạp thế này còn chẳng được ấy!” Lý ma ma lập tức phản bác.
Bích Phương thấy không phải lỗi tại mình thì cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, Lang quân chẳng béo chút nào, đây gọi là khỏe mạnh!”
Đến bữa sáng, hắn định ăn ít đi một chút nhưng bị Lý ma ma phát hiện ngay: “Nhị lang, chẳng lẽ con muốn nhịn ăn?”
Nhìn thấy ánh mắt của bà, hắn vô thức lắc đầu: “Không có, sao có thể chứ.” Hắn biết trong mắt người cổ đại, trẻ con mập mạp mới là phúc khí. Nếu để người khác biết hắn muốn giảm cân, chắc chắn sẽ khiến mọi người lo sốt vó.
Lý ma ma lúc này mới thở phào: “Vậy thì tốt, trẻ con thì kiêng khem cái gì.” Dứt lời, bà lại gắp cho hắn một chiếc bánh bao nhân đậu.
Xem ra con đường ăn kiêng là không xong rồi, hắn đưa mắt nhìn về phía mấy quyển bí tịch võ công, có lẽ đây là một giải pháp.
Nhưng hắn vừa mới khỏi bệnh, vận động mạnh chắc chắn sẽ ra mồ hôi. Bây giờ đang là mùa đông, ra mồ hôi rất dễ bị trúng gió, với tính cách của Lý ma ma thì chắc chắn bà sẽ không đồng ý.
Ban ngày phải lên lớp, ban đêm lại có quá nhiều người trông chừng. Hơn nữa hiện tại hắn còn nhỏ, không thể ngủ một mình, người gác đêm không phải Bích Phương thì cũng là Lý ma ma. Tuy hai người họ ngủ ở sập ngoài nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ là tỉnh ngay, mà ngày hôm sau hắn còn phải đi học.
Nếu hắn có bất kỳ biểu hiện khác thường nào, Lý ma ma chắc chắn sẽ bẩm báo với Đại nương tử ngay lập tức.
Than ôi, thật sự là chẳng có chút tự do nào!
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tìm được cách giải quyết, xem ra mùa đông năm nay đành chịu vậy, phải chờ tới năm sau mới tính tiếp được!