Chương 46: Ta tiêu tiền của chính mình!
Quãng đời còn lại phải tự mình bước tiếp, người khác dù có xót thương đến đâu cũng chỉ thở dài cảm thán vài câu mà thôi.
Nhắc lại chuyện Tôn Nhiễm, sau khi gả đi mới phát hiện tình cảnh của phu quân tại An Viễn Hầu phủ còn thê thảm hơn lời mẫu thân nói. Tính tình nàng vốn yếu đuối, nghĩ rằng đã gả vào đây thì phải cùng nhau vun vén sống qua ngày. Thế nhưng nàng nghĩ vậy, không có nghĩa là người khác cũng có cùng ý định.
Tần Tam lang gồng mình nhẫn nhịn cho đến khi cửa phủ đóng lại, liền chứng nào tật nấy. Không chỉ đêm tân hôn chẳng buồn về phòng, mà liên tiếp năm ngày sau đó cũng không thấy tăm hơi.
Mãi đến một buổi hoàng hôn nọ, hắn mới chịu ló mặt về. Sáng sớm hôm sau, người của Hồng Lạc phường đã tìm tới tận cửa đòi nợ. Trước kia nể mặt Hầu phủ, An Viễn Hầu phu nhân không biết đã phải âm thầm bù đắp bao nhiêu khoản nợ phong lưu cho hắn, nay hắn đã thành thân, bà liền đẩy hết trách nhiệm sang cho Tôn Nhiễm.
Kẻ tìm đến là một nữ nhân chừng bốn mươi tuổi, phấn son lòe loẹt, nhìn qua đã biết không phải hạng người đứng đắn. Tuy vậy, đối phương vẫn giữ lễ tiết, vào cửa liền hành lễ rồi chẳng buồn liếc mắt nhìn Tần Tam lang lấy một cái, trực tiếp nói với Tôn Nhiễm:
— Tôn nương tử, Tần Tam lang nợ Hồng Lạc phường chúng ta ba mươi lượng bạc. An Viễn Hầu phu nhân nói hiện nay Tần Tam lang đã thành thân, bà ấy không tiện quản nữa, bảo tiểu nhân cứ tìm ngài mà đòi.
Tôn Nhiễm chưa từng gặp qua cảnh tượng này bao giờ, lập tức ngẩn người, ngơ ngác nhìn người trước mặt, ánh mắt dao động giữa phu quân và mụ tú bà.
Thấy Tôn Nhiễm im lặng, nữ nhân kia tưởng nàng muốn quỵt nợ, liền bồi thêm:
— Ngài là Đại nương tử của An Viễn Hầu phủ, chắc hẳn sẽ không vì chút tiền này mà để Hồng Lạc phường chúng ta phải chịu thiệt chứ?
Tần Tam lang lúc này cũng chẳng ra dáng nam nhi, thấy ánh mắt Tôn Nhiễm đổ dồn vào mình, hắn cảm thấy thẹn quá hóa giận, gắt lên:
— Nàng nhìn ta làm gì? Người ta đã tìm tới nàng thì nàng tự xem mà xử lý đi!
Dứt lời, hắn phất tay áo bỏ đi một mạch.
— Tôn nương tử, ngài xem số tiền này...
Trước mặt bao nhiêu người hầu kẻ hạ, Tôn Nhiễm cảm thấy mặt mũi nóng bừng vì xấu hổ. Nàng vội vã sai khiến nha hoàn Kim Quế đi lấy tiền, chỉ muốn tống khứ người kia đi thật nhanh:
— Mau lấy ba mươi lượng bạc đưa cho mụ ta! Bảo mụ đi ngay cho ta!
Kim Quế vốn đã bất mãn với vị cô gia này từ lâu, lúc lấy tiền không khỏi có chút vùng vằng quăng ném. Nàng ném túi bạc vào lòng đối phương, trừng mắt giận dữ:
— Cầm tiền rồi còn không mau cút đi!
Người kia cầm được tiền thì cười hớn hở định rời đi. Kim Quế liền đuổi theo hét lớn:
— Giấy nợ đâu! Chẳng lẽ ngươi muốn ăn chặn hai lần sao?
Nữ nhân kia vội vàng lấy tờ phiếu nợ trong ngực trả lại cho Kim Quế, cũng không hề tức giận, cười xòa:
— Ái chà, xem cái trí nhớ của tôi này, lại quên mất.
Đợi khi trong phòng chỉ còn lại hai chủ tớ, Kim Quế cuối cùng không nhịn được mà than vãn với Tôn Nhiễm:
— Cô nương, sao người lại dễ dàng đưa tiền như vậy? Ba mươi lượng bạc đấy! Đến một tiếng vang cũng chẳng nghe thấy! Nhìn dáng vẻ của cô gia, sau này chuyện thế này chắc chắn sẽ còn tiếp diễn. Tiền hồi môn của người làm sao chịu thấu loại giày xéo này!
Nước mắt Tôn Nhiễm không kìm được mà trào ra, nàng nức nở:
— Ta gả vào nơi thế này, nhà ngoại cũng chẳng trông cậy được gì, ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?
— Cô nương, nhìn cô gia như vậy là hạng người không có đảm đương. Về sau đừng nói đến chuyện lấy tiền từ hắn lo cho gia đình, hắn không đến bòn rút của người đã là đội ơn trời đất rồi. Huống chi trong phủ còn một phòng thông phòng th·iếp thất, người tốt xấu gì cũng phải cứng rắn lên một chút. Loại chuyện này nếu còn tìm tới cửa, người cứ dứt khoát không gặp, cũng phải nói rõ với cô gia rằng người không có tiền cho hắn! Nếu không, sớm muộn gì người cũng bị hắn móc sạch, lúc đó còn biết dựa vào ai? — Kim Quế tiếp tục khuyên nhủ.
— Nhưng nếu không đưa, phu quân sẽ mất mặt. Vợ chồng là một thể, hắn mất mặt thì ta cũng chẳng vẻ vang gì.
— Cô nương tốt của ta ơi, bản thân Tam lang quân còn chẳng thiết mặt mũi, người để ý làm gì? Hắn chính là nhắm vào tính cách mềm yếu của người để vòi tiền đấy! Nếu không phải trong túi không còn đồng nào, e là người còn chẳng thấy bóng dáng hắn đâu!
Nói đoạn, Kim Quế lại hừ lạnh:
— Người cứ đợi mà xem, không chừng lát nữa hắn lại tới tìm người đòi tiền để đi chơi tiếp cho xem!
— Không đến mức đó chứ?
Chẳng ai ngờ lời Kim Quế lại ứng nghiệm nhanh đến vậy. Người của Hồng Lạc phường đi chưa đầy một canh giờ, Tần Tam lang đã dày mặt tìm tới:
— Nương tử, có mấy vị hảo hữu tìm ta, nàng đưa ta ba mươi lượng bạc để ta ra ngoài đãi khách.
Tim Tôn Nhiễm thắt lại, quả thực đúng như lời Kim Quế dự đoán. Nàng lảng tránh ánh mắt của hắn, giọng nói đầy thấp thỏm:
— Tiền của ta đều do Kim Quế trông giữ, vả lại ban nãy vừa đưa cho Hồng Lạc phường ba mươi lượng rồi.
Chưa đợi Tần Tam lang kịp lên tiếng, Kim Quế đã thầm trợn mắt, giọng điệu bất mãn tràn đầy:
— Mong lang quân thấu hiểu cho, tiền hồi môn của nương tử đều đã đem đi trả nợ cho Hồng Lạc phường cả rồi. Huống hồ, xưa nay chẳng có đạo lý nào nam nhân lại đi tiêu xài tiền hồi môn của thê tử mình.
Tần Tam lang nghe vậy thì bốc hỏa. Lúc trước vì mấy lượng bạc, hắn còn giữ chút khách khí với Tôn Nhiễm, nay một con nô tỳ hèn mọn cũng dám lên mặt dạy đời hắn. Hắn lập tức giáng một cái tát khiến Kim Quế ngã nhào xuống đất, chỉ tay vào mặt nàng ta mắng chửi:
— Bớt nói lời xằng bậy đi! Nương tử đã gả vào An Viễn Hầu phủ chúng ta, thì tài sản của tam phòng đương nhiên do nàng quản lý. Ta tiêu là tiêu tiền của chính mình, chứ không phải tiền hồi môn của nàng!