Chương 80: Lặng lẽ đưa cho ngươi
“Tỷ tỷ tới rồi, chỗ của đệ đang bừa bộn quá, chúng ta ra bàn đá dưới gốc cây ngồi một lát đi.” Phong Nghiên Sơ đón người vào trong, lại dặn dò: “Tuyết Hương, dâng chút trà bánh lên.”
Phong Nghiên Mẫn vừa ngồi xuống liền vẫy tay ra hiệu cho Bích Ngọc ở phía sau: “Ta biết đệ muốn tới chùa Long An đọc sách nên đã làm vài đôi tất chân, còn có cả khăn tay và túi thơm nữa.”
Phong Nghiên Sơ nhận lấy rồi bảo Bích Phương trực tiếp cất đi.
Tiếp đó, Đại lang, Tam lang, Tứ lang cùng Nhị muội, Tam muội và các đường huynh cũng lần lượt đưa đồ tới. Những người khác đều tự mình đến tặng, chỉ riêng vị đường huynh kia là sợ đến mức không dám lộ diện. Hóa ra trước đó Nhị thúc có bâng quơ một câu muốn đưa hắn tới chùa Long An đọc sách cùng, chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ khiến hắn kinh hồn bạt vía.
Đại lang đối với việc Phong Nghiên Sơ đi chùa Long An vô cùng coi trọng. Hắn đến muộn hơn mọi người một chút, trầm tư nói: “Ban đầu ta định tặng đệ vài cuốn sách, nhưng nghĩ lại lần này đệ đi chắc chắn đã mang theo không ít, nên ta gửi tặng hai cây quạt xếp. Qua vài ngày nữa trời sẽ chuyển nóng, đệ ra ngoài giao lưu văn chương với người ta, dùng nó là phù hợp nhất.”
“Đa tạ đại ca.” Phong Nghiên Sơ mỉm cười nhận lấy dù bản thân không quá cần đến. Bởi lẽ những năm trước y không được tự do luyện võ, thường dùng quạt để thay thế binh khí nên hay làm hỏng, vô tình khiến mọi người ấn định ấn tượng rằng y rất yêu thích quạt xếp.
“Nhị lang, nói thật lòng, lần này đệ chủ động đề nghị tới chùa Long An đèn sách, không chỉ ta mà ngay cả phụ thân cũng giật mình. Phụ thân vốn còn định khuyên bảo đệ đừng nên lười biếng, không ngờ đệ lại tự giác muốn học hành như vậy.” Phong Nghiên Khai dù không hoàn toàn tán thành việc đệ đệ ra ngoài ở, nhưng thấy y có quyết tâm nên cũng không ngăn cản.
Đây là lần đầu tiên Phong Nghiên Sơ thực sự muốn dốc sức học hành. Y hiểu rõ khoa cử tàn khốc, mà cuộc sống tại Hầu phủ lại quá mức an nhàn, dễ khiến ý chí mài mòn, vì vậy y mới tự ép mình phải dấn bước.
Y nhìn ánh hoàng hôn đang dần lặn về phía tây, nhuộm rực những đám mây nơi chân trời. Dù hiểu đạo lý thời gian trôi mau, nhưng mãi đến khi phụ thân dùng hôn nhân của trưởng tỷ để đổi lấy tài nguyên cho Hầu phủ, y mới thực sự tỉnh ngộ. Y là một thành viên của Võ An Hầu phủ, mang trong mình dòng máu họ Phong, làm sao có thể đứng ngoài cuộc?
Y chẳng có gì đặc biệt hơn người khác, vậy dựa vào đâu mà phụ thân lại hậu đãi y như thế? Phụ thân cho y tài nguyên phong phú, cuộc sống nhung lụa, y tự nhiên phải vì tương lai của gia tộc mà góp một phần sức lực, chỉ là hiện tại y còn quá đỗi yếu ớt.
Sau một hồi trầm mặc, y chậm rãi lên tiếng: “Chỉ là đệ đã suy nghĩ thông suốt, dù sao đệ cũng mang họ Phong! Có biết bao nhiêu người đang dòm ngó Võ An Hầu phủ, gánh nặng trên vai phụ thân và đại ca ngày càng nặng nề, đệ đương nhiên phải giúp mọi người san sẻ.”
Những lời tâm huyết này khiến Phong Nghiên Khai cảm thấy nghẹn ngào. Hắn vừa mừng vì Nhị lang đã hiểu chuyện, lại vừa tự trách bản thân năng lực có hạn, đến mức cần đệ đệ phải lo lắng thay. Cuối cùng, hắn không nói gì thêm, chỉ vỗ vỗ vai Nhị lang rồi rời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền