Chương 81: Chẳng lẽ lại là sung quân
Trên đường đến chùa Long An, Phong Nghiên Sơ cảm thấy có chút ngượng ngùng. Phía sau hắn là một đoàn hạ nhân tháp tùng, chuyên trách việc thu dọn nơi ăn chốn ở cho hắn.
Càng rời xa thành quách, cảnh vật càng thêm tĩnh mịch. Băng qua mấy khúc quanh, giữa rừng cây xanh um tươi tốt hiện ra một ngôi chùa cổ kính, trên tấm biển cũ kỹ khắc ba chữ lớn:
"Chùa Long An"
.
Trước cửa chùa rộng rãi, sạch sẽ. Ngay khi Phong Nghiên Sơ bước xuống xe ngựa, hắn đã thấy một vị hòa thượng cao tuổi dẫn theo vài tiểu hòa thượng đứng đợi sẵn.
"A Di Đà Phật, bần tăng Không Tịnh kính chào Phong thí chủ."
Lão hòa thượng hành lễ, giọng nói trầm ấm đầy vẻ từ bi.
"Tại hạ Phong Nghiên Sơ, bái kiến đại sư."
Sau vài câu khách sáo, hắn được mời vào trong chùa.
Đây là lần đầu tiên hắn đến chùa Long An. Nhìn vào quy mô kiến trúc, có thể thấy nơi này từng có thời kỳ rất hưng thịnh, nhưng có lẽ do thời thế đổi thay nên hiện tại khắp nơi đều phủ màu rêu phong, cổ kính.
Để thuận tiện cho khách trọ lưu lại, chùa Long An đã mở thêm một lối cửa hông. Vì Phong Nghiên Sơ lần đầu đến, lại xuất thân từ gia đình giàu có, phương trượng Không Tịnh đích thân dẫn hắn đi tham quan các điện thờ, giảng giải về lịch sử lâu đời của ngôi chùa. Mục đích của lão hòa thượng không gì khác ngoài việc mong nhận thêm chút tiền dầu đèn, hoặc tốt hơn nữa là được thí chủ phát tâm công đức tu sửa lại chùa chiền.
Trong khi Phong Nghiên Sơ còn đang bận rộn vãn cảnh, đám hạ nhân đi theo đã sớm đến khu nhà trọ để sắp xếp đồ đạc. Họ thuê tất cả hai gian phòng, một lớn một nhỏ. Gian lớn dành cho Phong Nghiên Sơ, còn gian nhỏ dành cho Phùng Tứ và Mộ Sơn. Từ bên ngoài nhìn vào, có thể thấy cửa sổ của hai gian phòng này đều đã được sửa sang lại.
Căn phòng lớn của Phong Nghiên Sơ được ngăn thành hai lớp: bên trong là phòng ngủ, bên ngoài dùng làm nơi đọc sách và tiếp khách. Dù bài trí có phần giản dị nhưng đồ đạc đều đầy đủ, nhiều thứ còn là đồ mới, cho thấy Bạch quản gia đã vô cùng dụng tâm.
Thấy từng rương đồ đạc lớn nhỏ được khiêng vào, những thư sinh đang trọ học ở các phòng lân cận không nén nổi tò mò, lục tục kéo nhau ra xem.
Người đầu tiên bước ra là một thư sinh khoảng chừng hai mươi tuổi, mặc áo trường sam vải thô màu xanh. Y chỉ tay về phía đám người đang bận rộn, nói với người bạn bên cạnh:
"Nguyên Khang, mau lại xem kìa! Thật là phô trương, xem chừng người mới đến này giàu có lắm đây!"
Người này tên là Giang Hành Chu, gia cảnh vốn bình thường. Dù không đến mức thiếu ăn thiếu mặc nhưng để nuôi nổi một người đọc sách cũng là gánh nặng không nhỏ đối với gia đình y, vì vậy ngày thường y sống rất tiết kiệm.
Thư sinh tên Nguyên Khang nhìn theo một lúc rồi mới tiếp lời:
"Huynh nói thừa, suốt hai ngày nay người ta đục đẽo, sửa sang, chuyển đồ ra vào rầm rộ như thế, không có tiền sao làm nổi?"
Trong lúc hai người đang bàn tán, một nam tử mặc áo gấm xanh tươi, tay đung đưa chiếc quạt chậm rãi tiến lại gần: "Hai người các huynh nhìn nhận còn hẹp hòi lắm. Nhìn đám hạ nhân kia xem, y phục họ mặc có khi còn tốt hơn cả chúng ta. Ở kinh thành này, nhà ai mà hạ nhân được ăn mặc thế kia? Huynh nhìn bà tử đang chỉ huy kia xem, lụa trên người bà ta là hàng thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền