Diệp Thư đưa tiền cho Xuân Hạnh.
Xuân Hạnh nhận tiền, lời cảm ơn không ngừng tuôn ra từ miệng.
"Cảm ơn, cảm ơn, Diệp Thư, cảm ơn cậu."
Xuân Hạnh nắm chặt số tiền trong tay.
"Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ trả cậu sớm nhất có thể."
Xuân Hạnh đảm bảo.
Diệp Thư bảo cô ấy cứ từ từ, không cần phải lo lắng.
Chuyện vay tiền được giải quyết, Xuân Hạnh mới có tâm trạng kể về lý do mình phải mượn tiền.
Hoá ra lần này Xuân Hạnh mượn tiền là để xây nhà. Hai vợ chồng cô ấy đã ra ở riêng rồi.
Diệp Thư cũng tò mò, chồng Xuân Hạnh là con cả, chưa kể ở nông thôn rất coi trọng việc bố mẹ còn sống thì con cái không được ra ở riêng.
Cho dù có chia nhà thì bố mẹ cũng sẽ ở với con cả, không có lý nào lại để con cả ra ở riêng.
Nghĩ vậy, Diệp Thư cũng hỏi vậy.
Lúc này Xuân Hạnh mới kể chi tiết cho Diệp Thư nghe đầu đuôi câu chuyện.
Nguyên nhân của sự việc lần này là vì con gái út của Xuân Hạnh.
Hoá ra là bố mẹ chồng Xuân Hạnh bị hai người em dâu xúi giục muốn đem con gái út của Xuân Hạnh cho người ta.
Nếu cho nhà nào không có con thì thôi, đằng này lại cho nhà trên núi đã có mấy đứa con trai rồi. Ý đồ thế nào thì ai cũng rõ.
Ban đầu nhà đó muốn con gái lớn của Xuân Hạnh, nhưng bố mẹ chồng cô ấy nhất quyết không cho, cứ muốn cho con gái út.
Bố mẹ chồng Xuân Hạnh không cho con gái lớn không phải vì thương cháu, mà vì con lớn đã có thể làm việc nhà, thêm vài năm nữa là có thể xuống đồng kiếm công điểm, nên họ mới không đồng ý.
Ban đầu chuyện này được giấu nhẹm không cho Xuân Hạnh và chồng biết. Con gái lớn của Xuân Hạnh nghe lén được cuộc trò chuyện của bà nội và hai người em dâu.
Biết được họ muốn cho em gái mình, con bé mới chạy ra đồng báo cho Xuân Hạnh. Nhờ vậy mà Xuân Hạnh mới kịp thời chạy về giành lại con gái út đang bị bế đi.
Sau lần đó, Xuân Hạnh mới làm ầm ĩ lên, vết thương trên mặt là do mẹ chồng đánh.
Thấy Xuân Hạnh làm lớn chuyện, nhà kia bèn đòi lại tiền đã đưa cho mẹ chồng cô ấy.
Nhìn số tiền sắp cầm chắc trong tay lại bị người ta đòi lại, mẹ chồng Xuân Hạnh vừa lăn lộn vừa muốn cô ấy xuống nước.
Nhưng lần này Xuân Hạnh kiên quyết, nói gì cũng không đồng ý.
Hơn nữa, cô ấy còn về nhà mẹ đẻ tìm bố. Ông đội trưởng nghe chuyện nhà thông gia định bán cháu ngoại thì tức giận vô cùng.
Ông lập tức đạp xe đến nhà thông gia tìm con rể nói chuyện.
Bố chồng Xuân Hạnh thấy ông đội trưởng đến, nghe ông nói xong thì chối bay chối biến, bảo là vợ làm, ông ta không hề hay biết.
Ông ta còn bảo ông đội trưởng cứ yên tâm, ông ta về nhà sẽ dạy dỗ vợ, chuyện này tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Thật ra ai cũng biết chuyện này bố chồng Xuân Hạnh không thể không biết, chỉ là thấy vợ chồng cô ấy bị ức h.i.ế.p thế nào cũng không phản kháng.
Nhà ngoại cũng chưa từng nhúng tay vào, nên họ mới ngày càng được nước lấn tới, đến mức định bán cả con của Xuân Hạnh.
Ông đội trưởng cũng chẳng tin lời bố chồng Xuân Hạnh nói, nhưng cũng không nói gì. Không biết ông nói thế nào mà vợ chồng Xuân Hạnh được ra ở riêng.
Chỉ là bố mẹ chồng cô ấy vẫn còn giận, thêm vào đó, vốn dĩ họ đã không ưa gì vợ chồng cô ấy vì sinh toàn con gái, không có con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền