Nhưng sau này sẽ ổn thôi, sau này khi họ tách ra ở riêng. Tự mình làm chủ, các con gái sẽ không phải nhìn các em trai ăn trứng mà nuốt nước miếng nữa.
Xuân Hạnh nói xong những lời này, lại nói:
"Bố tôi cũng rất hối hận, nói là không biết bố mẹ chồng tôi lại là người như vậy. Nếu biết thì nhất định sẽ không để tôi gả vào nhà họ."
Lúc đó nghĩ bố chồng tôi cũng là đại đội trưởng, ở trong làng tiếng tăm cũng khá tốt. Hơn nữa là đại đội trưởng trong làng, điều kiện gia đình cũng rất khá giả.
Hơn nữa so với nhà tôi cũng là môn đăng hộ đối. Không ngờ họ lại là người có nhân phẩm như vậy."
Diệp Thư cũng thở dài theo, chuyện này cũng không thể trách bố Xuân Hạnh được. Ai mà chẳng muốn con gái mình tìm được nhà chồng điều kiện tốt.
Chỉ là không ngờ nhà chồng Xuân Hạnh lại là người không ra gì như vậy.
Việc này cũng không có gì lạ, biết người biết mặt không biết lòng. Không gặp phải chuyện, thì không ai biết được ai như thế nào.
Chỉ có khi gặp chuyện, mới biết được rốt cuộc đây là người hay là quỷ.
Tuy nhiên Xuân Hạnh đây coi như là trong cái rủi có cái may, nếu không phải xảy ra chuyện này. Xuân Hạnh còn không biết đến bao giờ mới được tách ra ở riêng. Cho dù có tách ra ở riêng, ước chừng cũng không thoát khỏi bố mẹ chồng.
Vì buổi chiều còn phải đi làm, Xuân Hạnh nói xong liền cầm tiền vội vàng rời đi.
Đợi Xuân Hạnh đi rồi, Thạch Lỗi mới vào.
Con đã ngủ trong phòng ông bà nội rồi.
Hai vợ chồng nằm trên giường đất nói chuyện của Xuân Hạnh, nói chuyện một lúc thì ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc đến sáng, nghe thấy ngoài cửa lớn ồn ào hẳn lên, các bà các dì lại mang đồ thủ công tới.
Hai ông bà cũng dẫn theo cháu ra cửa chơi. Diệp Thư và Thạch Lỗi cũng ra cửa chơi cùng bọn họ.
Đến chiều tối, hai người hái hết rau trong vườn, chỉ chừa lại một ít.
Lát nữa khi về sẽ mang lên huyện thành, cả tuần không cần phải mua rau.
Thật ra một tuần hai người cũng không ăn hết nhiều rau như vậy, số rau không ăn hết Diệp Thư đều cất vào trong siêu thị, để dành đến mùa đông ăn.
Không chỉ có rau hái ở nhà, mà đồ mua ở cửa hàng thực phẩm, ăn không hết cũng đều cất vào trong đó.
Đồ Diệp Thư mua ở cửa hàng thực phẩm cũng đều là do chị Vương để dành cho cô từ trước. Đều là đồ ngon. Đây cũng là lợi ích của việc quen biết nhiều người nhỉ!
Diệp Thư và Thạch Lỗi lại xách túi lớn túi nhỏ trở về nhà ở huyện thành. Nhân lúc trời còn chưa tối, hai người lại dọn dẹp vườn trước vườn sau một lượt.
Rau nào cần hái đều đã hái hết, để riêng ra một phần ngày mai mang cho Ngô Tú Hòa. Số còn lại đều cất vào siêu thị.
Thật ra rau trong vườn cũng trồng không ít, hoàn toàn đủ cho hai người bọn họ ăn, căn bản không cần phải mang từ quê lên.
Diệp Thư chỉ là muốn cất vào siêu thị, để dành đến mùa đông không có rau ăn.
Mới kiếm cớ nói rau trong vườn của mình chia cho bạn bè hết rồi, hai người bọn họ không đủ ăn. Nên mới phải mang từ quê lên.
Đương nhiên Diệp Thư cũng không phải hoàn toàn nói dối, cô đúng là cũng sẽ chia cho Ngô Tú Hòa một ít rau ăn không hết.
Ngô Tú Hòa ở nhà tập thể, không có chỗ trồng rau. Tuy nhà chồng cô ấy ở nhà cấp 4, nhưng nhà chồng cô ấy đông người, sau đó lại xây thêm bếp, xây thêm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền