ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 120. Hợp Tác

Chương 120: Hợp Tác

Con nhóc này không phải ban ngày là người, ban đêm là quỷ hay sao?

Tại sao bây giờ rõ ràng là ban đêm, nó lại không biến thành quỷ?

Chẳng lẽ Âm Thao đã đến đây?

Vậy giấc mộng đó?!

Nếu như nói ban ngày nghĩ gì ban đêm mộng đấy thì tất cả những gì tôi thấy trong mơ sẽ theo những gì tôi muốn, vậy Âm Thao?

Âm Thao xuất hiện trong mộng của tôi, thì lại “quách tỉnh” quá!

Hắn biết La Việt không phải là La Việt, còn nhắc tôi tranh thủ từng phút giây đẹp đẽ, điều này giống với việc giác ngộ khi tự mình nhìn thấy cảnh tượng trước mặt à?

Chẳng lẽ đó thật sự là Âm Thao?

Hắn đã đi vào giấc mơ của tôi.

Chẳng lẽ suốt chặng đường này, hắn vẫn theo tôi?

Đứa trẻ này không hóa thành quỷ về đêm, chẳng lẽ là hắn đã làm?

Hắn làm gì với đứa trẻ này?

Tôi không biết đứa trẻ này không biến thành quỷ nữa là việc tốt hay xấu, nếu như những điều tôi nghĩ là đúng thì việc đứa trẻ không hóa quỷ nữa là việc mà Âm Thao đã làm, vậy chắc chắn đó là việc tốt, hổ dữ cũng không ăn thịt con, hắn chắc chắn không ra tay với con của mình đúng không?

“Sao thế? Con gái cô làm sao?” Phát giác ra điều gì đó là lạ, Ôn Như Ca hỏi.

“Không có gì.” Tôi ngay lập tức bình tĩnh lại, coi như là chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi một giây cũng không được mất cảnh giác, Ôn Như Ca là người lúc nào cũng có thể nghĩ sẽ đem đứa trẻ của tôi ra để lợi dụng!

Tôi tắm rửa xong, Ôn Như Ca cũng dùng xong đống gạo nếp, dưới chân cô ta đều là gạo màu đen, tôi ngửi rõ mùi hơn, dường như là mùi cháy khét.

Nhưng xem tình trạng của cô ta thì cũng không được ổn lắm.

Mặt cô ta trắng bệch.

Phần da xung quanh vết thương là màu xanh tím, nhưng cũng đỡ hơn trước, máu đã chảy ra ngoài, tuy máu chảy ra là màu đen.

Ôn Như Ca nén đau, nói với tôi: “Chỗ gạo nếp này không đủ dùng, tôi cần nhiều hơn…”

Tôi nói: “Trời sáng, chợ mở cửa, tôi đi mua gạo nếp cho cô.”

Ôn Như Ca nghi hoặc hỏi: “Cô đồng ý giúp tôi?”

Tôi cười nói: “Trên đời này cũng chỉ còn tôi là chấp nhận giúp cô.”

“…” Sắc mặt cô ta khẽ thay đổi, tôi không biết là cô ta đang nghĩ gì, nhưng chắc trong bụng đang chửi tôi ngốc, tôi cũng thấy mình ngốc nghếch, bị cô ta bán đứng hết lần này đến lần khác, lại vẫn đồng ý giúp cô ta.

Tôi chẳng phải giúp mình cô ta.

Tối qua tôi cũng bị ngâm trong hồ máu, trên người cũng dính máu của những vong linh kia, chúng tìm Ôn Như Ca báo thù xong thì sau đó sẽ đến lượt tôi, tôi có muốn thoát cũng không thoát được, cho nên phải tạm thời hợp tác với cô ta, xử lý gọn ghẽ chuyện này mới nói tiếp.

“Nếu cô đồng ý đưa đứa trẻ đó cho tôi, tôi có thể sẽ nghĩ ra cách xử lý đám quỷ kia. Dù sao đi nữa, nó là con của Âm Quân, có thể dùng để trấn tà được.” Ôn Như Ca nói.

Tôi lắc đầu: “Đứa trẻ này không được.”

“Chẳng lẽ cô muốn chết ở đây?”

“Ai cũng phải có mức giới hạn thấp nhất của mình. Ôn Như Ca, đứa trẻ này chính là mức giới hạn đó của tôi, không ai được động vào nó!” Tôi kiên quyết nói: “Tôi tin vẫn còn những cách khác, dù gì cũng là trận pháp do cô bày ra, không phải cô không nghĩ tới, sau khi trận pháp bị phá bỏ thì cô sẽ phải làm thế nào để xoay chuyển tình hình?”

“Thôi được rồi.” Ôn Như Ca lùi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip