Chương 121: Tôi Đảm Bảo Anh Có Thể Sống Tiếp Xuống Núi
Nhưng dù sao thì ông bạn ồn ào ấy đã để lại quần áo sạch ở đó, rồi quay người rời đi.
Đợi ông ta đi khỏi, tôi mở hé cửa, lấy quần áo vào.
Thật chẳng biết nên khóc hay cười.
Hai bộ quần áo, một là đồ nam, một là đồ nữ.
Ông bạn ồn ào này đã thực sự cho rằng tôi và Ôn Như Ca là đôi nhân tình vụng trộm!
Tôi vẫn còn khách sáo với Ôn Như Ca, tự giác lấy bộ đồ nam, thay xong tôi nhìn lén từ trong nhà vệ sinh ra, thấy ông chủ nhà đang ngồi trong phòng khách xem tivi, rõ ràng là đang đợi chúng tôi ra.
Tôi liên tục để cô cà lăm nhập vào người, cơ thể không được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đủ, bây giờ không thể để cô cà lăm nhập vào người, sử dụng thuật che mắt, rồi đường đường chính chính bước ra.
Thế là tôi thả cho cô cà lăm ra ngoài.
Cô cà lăm bay đến sau lưng ông chủ nhà, đưa hai bàn tay ra, che mắt ông ta lại.
Ma che mắt sẽ làm cho ông ta không nhìn thấy những thứ ông ta có thể nhìn thấy.
Tôi ôm đứa trẻ, cúi gập người, nhón chân, kéo theo Ôn Như Ca, len lén bước ra khỏi căn nhà đó.
*
Chợ cũng mở sớm.
Tôi tìm đến cửa hàng gạo, rồi đi vào mua.
Từ Gia Trại là một nơi cô lập, hơn nữa cũng qua một năm, họ đã quên mất tôi rồi, khi thấy tôi mua gạo, chủ cửa hàng chỉ thấy ngạc nhiên vì sao lại có một người nơi khác đến đây thế này?
Thấy tôi ôm một đứa trẻ, thế là người đó cũng không quá cảnh giác với tôi.
Nhưng khi tôi nói với chủ cửa hàng là đưa hàng lên núi, thì người đó khựng lại, rồi kiên quyết từ chối tôi.
Tôi lúc này mới biết, sau khi mẹ con Từ Dương chết, nhà của họ đã sớm trở thành lãnh địa của tà ma, mỗi đêm, trong ngôi nhà cũ đó còn vọng ra tiếng gào rú của thú dữ (Tôi đoán là lão cương thi), những người nghe thấy đều nói, là do mẹ con Từ Dương chết quá thảm thương, cho nên oan hồn vẫn còn ở lại nhà đó, mãi không tiêu tan…
Mà không chỉ có thế, rất nhiều sinh vật sống chạy vào ngôi nhà đó đều không trở ra.
Từ đó về sau, ngôi nhà cũ của nhà họ Từ trở thành truyền thuyết đáng sợ của Từ Gia Trại, mọi người không dám đi lên quả núi đó nữa, nếu như thấy những người không sợ chết cắm đầu lên núi mà không thể ngăn chặn thì chỉ có thể để họ lên, nhưng những người đó chẳng ngoại lệ, không có ai có thể trở về.
Chủ tiệm gạo rất sợ chết, cho nên từ chối yêu cầu chuyển gạo của tôi.
Nhưng một cô gái như tôi thì làm sao có thể kéo bao gạo nếp nặng như thế này lên núi? Mà nhìn tình trạng của Ôn Như Ca thì không chỉ một bao gạo có thể cứu được cô ta!
“Ông chủ, tôi chả cho anh gấp đôi tiền, anh có thể đưa gạo lên núi được không?” Tôi cầu xin nói.
Chủ tiệm gạo lắc đầu nói: “Cho dù cô có cho tôi gấp ba gấp bốn lần, thì tôi cũng không đưa lên núi đâu!”
“Gấp năm lần!”
Anh ta vẫn lắc đầu.
“Gấp mười lần, tôi đảm bảo đưa anh sống sót xuống núi!” Tôi đưa thêm điều kiện, nếu yêu cầu này mà không đủ để anh ta đồng ý thì sợ rằng cho dù tôi đưa cho anh ta tất cả số tiền tiết kiệm thì anh ta cũng không đồng ý đưa chỗ gạo này lên núi.
Nhưng, câu cuối cùng của tôi đã hấp dẫn chủ tiệm gạo.
Anh ta động lòng: “Cô, có thể đảm bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền