ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 122. Nói Nhỏ Ông Nghe, Tôi Cũng Là Thần Bà Đó

Chương 122: Nói Nhỏ Ông Nghe, Tôi Cũng Là Thần Bà Đó

Tôi cười nói: “Sao anh chưa gặp nhỉ? Chẳng lẽ chủ nhân của căn nhà cũ này không phải là một Thần Bà hay sao? Chẳng lẽ cùng là người trong thôn mấy mươi năm, anh chưa thấy bà ta bắt quỷ?”

Chủ tiệm gạo ngại ngùng ho một tiếng, nói: “Bao Thần Bà chỉ biết một vài thuật trị bệnh trấn tà, nếu như người trong thôn bị thứ gì đó không sạch sẽ bám theo, bà ấy sẽ xuống núi giúp đỡ trấn tà, nhưng nói là bắt quỷ một cách nghiêm túc thì thật sự là chưa.”

“Vậy thì giờ sẽ có.”

Chủ tiệm gạo ngạc nhiên hỏi: “Rốt cuộc cô là ai?!”

Tôi đáp: “Thực không muốn giấu anh, tôi là chủ nhà này, cũng chính là họ hàng xa với Bao Thần Bà. Nghề này là gia truyền, bà ấy là Thần Bà, tôi cũng thế. Tháng trước, tôi đột nhiên mơ thấy bà ấy báo mộng, trong mộng khóc rất thảm thiết, nói rằng bà ấy là dì họ của tôi, khóc rằng bà ấy chết thảm, sau khi chết thì oán khí nặng nề, không thể rời khỏi ngôi nhà này, vong hồn không đến được địa phủ, không thể chuyển thế đầu thai, cho nên muốn tôi đến giúp bà ấy, siêu độ oan khí của ngôi nhà này, mà gạo nếp thì lại là thứ quan trọng để làm việc đó!”

Chủ tiệm gạo lắc đầu nói: “Tôi nhìn thấy người ta dùng máu chó máu gà, nhưng chưa từng thấy ai dùng gạo nếp.”

Tôi nói: “Vậy anh có biết, tác dụng làm phép của gạo nếp là dùng để trấn tà vật gì không?”

Chủ tiệm gạo: “Cái gì?”

Tôi nói: “Cương thi!”

“Cương thi?” Chủ tiệm gạo hít vào một hơi lạnh, không dám tin rồi chỉ tay vào căn nhà cũ, hỏi tôi: “Cô nói ở trong căn nhà này có cương thi? Nhưng sau khi Bao Thần Bà và con trai bà ta chết đều bị phanh thây mỗi chỗ một thứ, tình trạng như vậy thì làm sao thành cương thi?”

Tôi nói: “Họ không bị biến thành cương thi, mà là, họ đều bị cương thi hại chết.”

Chủ tiệm gạo lại hít vào một hơi dài, sắc mặt tỏ vẻ kinh sợ, qua ba giây sau mới hạ quyết tâm nói: “Cô gái à, trong đó có cương thi thì tôi phải quay về đây. Những bao gạo này tôi đặt trước cửa nhà cho cô, tôi không cần tiền của cô nữa, được không?”

Tôi mau chóng giữ lấy tay anh ta, cười nói: “Anh sợ gì? Bây giờ là ban ngày, có lợi hại thế nào thì cũng không dám ra tác oai tác quái đâu. Hơn nữa, một mình tôi là phận gái còn dám bước vào, sao anh không dám? Anh à, dù sao cũng phải có người đứng ra để giải quyết đúng không? Hôm nay anh giúp tôi kiếp nạn này, thì sau này không sợ có người lên núi chết oan nữa, đây là việc tốt, không phải sao?”

Chủ tiệm gạo nói: “Trước đây cũng có người mời pháp sư lên núi xem xét xem có vấn đề gì, nhưng những pháp sư đó không một ai sống mà xuống núi cả! Tôi còn có vợ con, hay là để người khác đi thay!”

Tôi lại tiếp tục tóm lấy tay anh ta: “Những vị pháp sư đó không xuống núi được vì họ không mang đủ gạo nếp lên núi! Anh ơi, tôi không lừa anh đâu, tối qua tôi đã lên núi rồi, anh xem mạng nhện ngoài cửa, có phải là đã bị làm hỏng không? Đó là bởi vì đêm qua tôi đã đến đây. Anh xem đám cỏ kia, có phải là bị người ta giẫm lên không? Đó là bởi tôi đã bước lên đó.

Tôi đã đến đây, còn sống mà xuống núi, vậy mà anh cũng không tin lời tôi? Tôi đảm bảo với anh, anh cũng sẽ giống tôi, sống sót mà xuống núi!”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip