ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 133. Bé Củ Cải

Chương 133: Bé Củ Cải

Tôi miễn cưỡng cười, biết đứa trẻ này không thể tiếp tục gửi nuôi ở nhà người khác.

Tôi cẩn thận hỏi: “Đứa trẻ, đêm qua không... không làm sao chứ?”

Người vợ nói: “Thì khóc cả buổi! Chúng tôi chẳng được nhắm mắt ngủ lấy một phút! Đứa trẻ này của cô, phổi quá to, sau này có khi nó là quán quân bơi lội cấp thế giới đó?!”

“Chỉ khóc thôi à?”

“Nếu không thì sao?” Người vợ không khách sáo nói: “Mẹ đẻ thì không cần nó, nó không khóc, thì còn biết làm gì? Còn nữa, nó chỉ khóc, tới bây giờ vẫn chưa ăn chút nào!”

Tôi không nói gì nữa.

Trông hai người này không giống nói dối, nếu như đứa trẻ này có gì bất thường thì hôm nay chắc họ cũng không dám ngồi đây mà dỗ nó.

Nói vậy, đứa trẻ tối qua không hề bị biến thành quỷ?

Đây là ngày thứ hai rồi.

Hai đêm nó không hề biến thành quỷ.

Âm Thao đã đến và làm gì đứa nhỏ? Chẳng lẽ sau này nó sẽ không biến thành quỷ cũng sẽ không ăn thịt quỷ nữa?

Nếu như vậy thì hắn cũng đã có chút trách nhiệm làm một người cha rồi.

Tôi thở dài, nói lời cảm ơn hai vợ chồng họ.

Lúc sắp đi, chủ tiệm như nhớ ra gì đó, nói với tôi: “Đúng rồi, cô gái, nhà cái cậu Từ Dương đó...”

Tôi biết anh ta muốn hỏi gì, mỉm cười nói: “Đã ổn thỏa rồi. Trong căn nhà đó có một con cương thi, con cương thi đó đã giết không biết bao nhiều người, cho nên tôi chỉ còn cách phong ấn nó, sau này nó sẽ không thể thu hút người nào đến đó dâng cái mạng cho nó nữa, cũng không thể xuống núi mà hại người. Nhưng cũng mong anh hãy bắn chút thông tin ra ngoài cảnh báo mọi người không nên tùy tiện mà bước vào đó, nếu làm hỏng phong ấn thì thật khó nói sẽ xảy ra điều gì.”

Chủ tiệm gạo có vẻ hơi thất vọng.

Tôi cũng không muốn nói gì nữa, gật gật đầu với anh ta, quay người đi ra ngoài.

*

Rời tiệm gạo, tôi lại tiếp tục lên núi.

Lên núi không phải là trở lại nhà Từ Dương, mà là để tránh xa nơi đông người. Tuy nơi đây xa xôi hẻo lánh, không có kết nối với thế giới bên ngoài, nhưng tôi không thể quá lộ liễu.

Lên đến núi, tôi cho đứa trẻ bú sữa.

Đây chỉ là một việc bình thường.

Bởi vì đứa trẻ trước đây phải có nửa phần là máu mới chịu uống mà bây giờ nó lại biểu hiện như những đứa trẻ bình thường khác, bình thường đến mức tôi hoài nghi nó có phải là đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác, nếu không phải vì sự thân thiết của nó với tôi, thì tôi đã nghi là đứa trẻ này bị đánh tráo.

Tôi cẩn thận cho nó bú sữa, vừa cho vào miệng nó, nó đã bú luôn.

Xem ra, nó có thể chấp nhận!

Nó thật sự bình thường rồi?

Rốt cuộc Âm Thao đã chấp nhận đứa trẻ? Nếu không, hắn sẽ không lén biến nó thành người bình thường.

Chỉ là thân phận của hắn và chúng tôi cách biệt nên không thể tiếp tục với nhau...

Tôi thở dài, thời gian là liều thuốc tốt nhất, lúc đó cho dù có phẫn nộ như thế nào, thì bây giờ bình tĩnh lại, cũng bắt đầu có thể hiểu cho đối phương rồi.

Sau khi cho bú xong, tôi nhìn đứa trẻ trên tay, nói: “Con à, mẹ còn chưa đặt tên cho con, con nói, nên đặt tên gì cho con đây?”

“Họ Âm thì không thể rồi, con sẽ theo họ của mẹ.”

“Họ La cũng tốt chán, cái họ Âm đó thì có gì mà hay?”

“Con xem, họ Âm, âm độc, ác độc... đều là mấy cái từ không tốt gì cả!

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip