Chương 134: Chiếc Xe Khách Màu Đen
“Vậy, vậy phải... làm sao...” Cô cà lăm đưa ánh mắt cầu cứu sang tôi.
Tôi nói: “Cô đi đi.”
Cô ta ứa nước mắt lắc đầu.
Tôi nói: “Cô có oán trách tôi, cô đi theo tôi thì sớm muộn gì cũng biến thành oan hồn, vẫn còn muốn giết tôi.”
“Tôi không đâu...” Cô cà lăm khóc lóc nói.
Tôi nói: “Sẽ đấy.”
Cô ta vồ lấy tôi, nắm vào tay tôi, nói: “Hy Hy, cô... cô biết... khống chế ma quỷ, cô... cô có thể chữa trị... cho tôi!”
Tôi bó tay lắc đầu: “Người làm nghề chữa bệnh không thể tự chữa, cô oán hận tôi, tôi không có cách nào chữa cho cô cả.”
Cô ta đột nhiên trở nên tuyệt vọng.
Tôi nhìn cô ta nói: “Cô rời xa tôi thì sẽ không còn oán hận nữa.”
Cô ta lắc đầu.
“Vậy cô muốn gì?” Tôi hỏi.
Cô ta nói: “Rời đi, cô... tôi có thể... đi đâu?”
“Âm tào địa phủ, đầu thai chuyển thế.”
Cô ta lắc đầu.
Tôi im lặng.
Đuổi cũng chẳng đi, giữ lại cũng nguy hiểm, cô cà lăm theo tôi, oán hận sẽ càng ngày càng nhiều, nếu cô ta hại người, thì đúng là nghiệt duyên, khó quay đầu làm lại.
Tôi đành nhìn cô ta, trong lòng thì lại rất rõ ràng, tôi cần cô ta, chỉ có cô cà lăm nhập vào cơ thể, tôi mới có thể phát huy được uy lực của chiếc roi.
Nhưng tôi cũng rõ hơn ai hết, việc này vốn dĩ là con dao hai lưỡi, chỉ cần trong tâm có tà niệm, thì cuối cùng vẫn chỉ làm sự việc biến thành tồi tệ!
Hồi lâu, tôi thấy cô cà lăm không có phản ứng gì, thế là cắn rách đầu ngón tay, gọi ra giao ước trước đây của chúng tôi, thi pháp giải trừ hiệu lực của giao ước ấy, rồi sau đó, tôi ôm đứa trẻ, quay người bước đi.
Lần này, tôi quyết không quay đầu.
Tôi sợ tôi quay đầu thì sẽ không nỡ rời đi.
*
Tôi ôm đứa trẻ xuống núi.
Trong cái nơi hẻo lánh này, xe khách là phương tiện duy nhất để rời khỏi đây, nhưng với thân phận của tôi, thì tôi không thể đi được.*
* Ở Trung Quốc, bất kỳ hành khách nào muốn mua được vé xe, vé tàu thì đều cần phải có chứng minh nhân dân mới mua được.
Nếu như trước đây, có cô cà lăm, tôi có thể dùng thuật thôi miên của cô ta, để làm cho người khác nhìn thấy tôi như một người khác, nhưng bây giờ không có cô cà lăm, thì tôi xuất hiện trước mắt người khác chính là tôi hiện giờ, cũng không thể tiếp tục dùng thân phận của Tiểu Phấn để mua vé và làm bất cứ việc gì như trước nữa.
Nhưng không phải là không cách rời khỏi đây.
Theo như tôi biết, những lái xe ở những vùng thế này sẽ có dịch vụ ngoài, cũng giống như mình không cần phải mua vé ở bến, mà bác tài sẽ nhận khách luôn dọc đường, nếu như vậy, tôi có thể lên một xe nào đó giữa đường.
Thế là tôi đứng đợi ở bên ngoài bến xe.
Quả nhiên không lâu sau, liền có một chiếc xe khách màu đen chầm chậm đi ra từ trong bến.
Tôi mau chóng vẫy tay.
Một chốc, chiếc xe khách màu đen đó dừng lại.
Cửa vừa mở, tôi mau chóng cúi đầu bước lên.
Cửa đóng lại.
Xe rời đi.
Tôi không khỏi cảm thấy kỳ quặc, hỏi: “Chuyến này bao nhiêu tiền?”
Lái xe nói: “Tùy.”
“Có thể quét mã thanh toán không? Tôi không mang theo tiền mặt.”
“Tùy.”
Tôi nhíu mày, chưa bao giờ thấy một bác tài xem nhẹ tiền nong thế, sợ là có vấn đề gì đó, thế là tôi hỏi một câu: “Chuyến xe này sẽ đi đến đâu?”
Lái xe hỏi: “Cô muốn đi đâu?”
“Ấy...” Đây chẳng phải là câu tôi nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền