Chương 206: Cô Ta Đến Rồi
Hôm sau, khi tôi tỉnh lại, bọn họ đang ăn sáng.
“Bố ơi, bố không ăn sáng à?”
“Không ăn.”
“Bố không ăn sáng, bố có phải con người không?”
“Không phải.”
“Con cũng nghĩ vậy, người đẹp trai như bố thì sao lại là con người được chứ? Bố chắc chắn là thần tiên từ trên trời hạ phàm!”
Tôi vừa xuyên qua cửa thì nghe thấy đoạn đối thoại ấy, tôi đoán, lúc nào Củ Cải cũng hỏi câu đó, mà Âm Thao thì lại vô cùng cứng nhắc và nhẫn nại, cho nên hắn cũng lặp lại một câu trả lời như bao ngày, bảy năm nay đều như vậy.
Khi tôi bay đến gần thì con rùa trên bàn nhấc chân lên vẫy vẫy chào tôi.
Con… rùa…?
Tôi ngạc nhiên há miệng suýt rơi hàm xuống đất!
Đây chẳng phải là con rùa ở sông Vong Xuyên à? Nó cũng đến nhân gian? Nó không những đang ở nhân gian, còn, còn, còn đang ăn sáng cùng mọi người?
Sao nó lại có thể có đãi ngộ sướng đời như thế?
Mà tôi đến ngay cả con rùa cũng không bằng?
“Bố ơi, con rùa này từ đâu mà có?” Củ Cải hỏi.
Âm Thao nói: “Nhặt được.”
Củ Cải hỏi: “Nhặt được ở đâu vậy?”
Âm Thao nói: “Ngoài cửa.”
Củ Cải nghi hoặc hỏi: “Ngoài cửa nhà mình sao lại có rùa nhỉ?”
Âm Thao nói: “Sáng nay khi quay về, thì bố nhìn thấy con rùa đang bò về phía nhà chúng ta, bố đoán là duyên phận khó có được, nên đã nhặt nó về.”
“Thật ạ? Nó tự bò đến ạ? Nhà mình trên lầu mười, con rùa này thật sự tự bò lên tận đây ạ?” Củ Cải hiếu kỳ hỏi.
Con rùa gật gật đầu.
Tôi nhảy tới bên cạnh bàn hỏi: “Sao mày lại tới đây?!”
Củ Cải thì ngạc nhiên nói: “Oa, nó còn biết gật đầu! Bố ơi! Con rùa biết gật đầu kìa, nó nghe hiểu con nói gì kìa!”
Mặt Âm Thao không chút biểu cảm: “Bố không thấy.”
Con rùa vừa cấu miếng bánh bao, vừa nói: “Ta theo nàng lên xe, lại không kịp theo nàng xuống xe. Là do Diêm Quân nhìn thấy ta nên ném ta xuống dọc đường, ai ngờ, chỉ có chút thời gian mà nàng đã đi xa lắc xa lơ! Hại ta phải mất cả đêm mới bò lên được lầu mười, ta sướng lắm đấy?!”
“Không dễ dàng gì thật.” Nhìn cái mai nặng nề của con rùa, thêm bốn cái chân ngắn cũn thì có thể hiểu được, chặng đường đêm qua của nó dài thế nào.
Củ Cải dường như nghe thấy con rùa nói chuyện, nhiệt tình nói: “Rùa con ơi, hôm nay tao muốn đi chơi với bố cả ngày ở công viên, mày có muốn đi không?”
Con rùa gật đầu.
“Oa! Bố ơi! Nó biết gật đầu kìa! Nó đồng ý đi công viên với chúng ta!” Củ Cải vui sướng reo lên.
Âm Thao: “Ừ.”
“À. La Hy.” Con rùa ăn một miếng bánh bao, rồi đột nhiên trầm ngâm nói: “Cô ta đến rồi.”
“Ai?”
Tôi vừa muốn hỏi thì chuông cửa vang lên.
Trên đời lại còn có chuyện trùng hợp thế?
Cái người đến này chắc chắn là cái người mà con rùa nhắc tới.
“Ai đấy ạ?” Củ Cải chùi tay lên áo, rồi đứng dậy đi mở cửa.
Củ Cải là đứa trẻ.
Nhưng...
Bây giờ tốt nhất không nên mở cửa chứ?
Có ai có thể ngăn nó lại!
Tôi xót xa kêu lên, nhưng lại không có ai nghe thấy, chỉ duy nhất rùa con tuy nghe thấy nhưng nó cũng chẳng có hứng với việc đi lại để ngăn con bé.
Cửa mở ra.
“Tôi” đứng ở đó.
Đương nhiên không phải là tôi rồi, đó là Mạnh Mộng, cô ta đã dùng hình dáng của tôi để đứng trước mặt người thân của tôi. Tôi bất giác nhìn xuống chân của cô ta, có bóng, chứng tỏ rằng cô ta dùng thực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền