ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 207. Dẫn Sói Vào Nhà

Chương 207: Dẫn Sói Vào Nhà

“Âm Thao, tên đại ngốc này! Anh dùng trái tim nhìn vạn vật, thì chẳng lẽ không rõ hơn là dùng mắt hay sao? Đó không phải là tôi! Là ác ma! Cái mạng của con gái tôi đang nằm trong tay anh, anh giai ơi, đừng có hại con thêm lần nữa chứ!” Tôi lo lắng kêu lên.

Con rùa đang xỉa răng bỗng ngạc nhiên dừng lại hỏi: “Gì cơ, hóa ra đây là phu quân của nàng à? Đó là con gái nàng?”

Tôi chẳng còn hứng thú đâu mà nói chuyện với con linh thú vô dụng này.

Mạnh Mộng cũng thật kỳ lạ, từ lúc đến đây chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng có một biểu cảm nào, tôi từ trước đến nay vẫn tưởng chỉ có Âm Thao là người vô cảm nhất thế gian, lời nói tiết kiệm nhất thế gian rồi, mà trước mặt Mạnh Mộng thì Âm Thao cũng chỉ là con tép trên mép con mèo.

Cũng lạ, Mạnh Mộng không những không nói chuyện, mà ánh mắt cũng đờ đẫn, cô ta nghiêng đầu, cứ nhìn chằm chằm vào Âm Thao.

Tôi lại cúi người thì thầm với rùa con: “Chủ nhân của mày bị sao vậy?”

Con rùa thở dài nói: “Đó chỉ là một oán niệm.”

“Oán niệm?” Tôi hiểu ra: “Chẳng lẽ, oán niệm chỉ là oán niệm, nên không thể suy nghĩ như người thường được?”

Rùa con nói: “Đúng vậy.”

“Vậy thì tốt…” Tôi thở dài. Nhưng rùa con lại nói: “Tốt gì mà tốt? Bởi đó chỉ đơn thuần là một oán niệm, cho nên sẽ không có lòng thương, cũng không khoan dung cho bất kỳ ai, cũng sẽ theo lòng hận thù mà báo! Chẳng ai có thể khuyên cô ta dừng lại!”

“Cái gì cơ!” Tôi vừa tạm yên tâm thì lại căng như dây đàn!

Cũng chính là, Mạnh Mộng sẽ không vì thấy Củ Cải trông dễ thương, đáng yêu mà dừng tay?!

Vậy nên làm thế nào?

Âm Thao còn nghĩ cô ta là tôi!

Cô ta sẽ hại Củ Cải!

Tôi lại rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tôi hỏi rùa con: “Tao thấy mày là linh thú của Mạnh Mộng, thì chắc chắn cũng thần thông quảng đại lắm, vậy mày biết cách nào để người ta có thể nhìn thấy tao không?”

Rùa con lắc đầu: “Chỉ có những người có liên quan đến Mạnh Mộng mới có thể nhìn thấy nàng.”

Tôi thắc mắc hỏi: “Có liên quan đến Mạnh Mộng là ai? Bà ta đã là đồ cổ hơn vạn năm, Diêm Vương cũng nói, những cổ thần cùng thời bà ta đã không còn nữa rồi!”

Rùa con im lặng.

Tác dụng duy nhất của nó lúc này chắc là để bày lên bàn làm linh vật thôi.

Tôi cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Cái tên ngốc Âm Thao hiếm khi cười như thế này, hắn nhẹ nhàng… Ài, tôi thề, cái tên này chưa bao giờ dùng ngữ điệu hiền dịu như thế với tôi: “La Hy, sao em chết rồi lại sống lại vậy? Ai đã giúp em hồi sinh?”

Mạnh Mộng: “…”

Âm Thao: “Bảy năm trước, em đã vùi mình xuống đất, tôi biết là em đã dùng thuật xuất hồn khỏi xác, cho nên tôi vẫn canh giữ bên cạnh xác em, chỉ sợ khi em rời hồn đi thì thân xác sẽ gặp nguy hiểm bất trắc. Nhưng tôi đã đợi suốt bảy ngày, mà em vẫn không hề tỉnh lại! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, mà làm cho em phải quyết định thoát hồn khỏi xác? Sau khi làm điều đó thì em đã đi đâu? Tôi, tôi còn tưởng, sẽ không bao giờ được gặp lại em, trừ khi đợi em đến kiếp sau!”

Những lời này làm cho bé trai mặc đồ đen giật mình tỉnh giấc.

“Củ Cải, vừa nãy, vừa nãy anh không nghe nhầm chứ? Bố em nói nhiều hơn mười từ luôn?!” Mạc Mạc ngạc nhiên hỏi.

Củ Cải cũng ngạc nhiên: “Anh Mạc Mạc, anh không nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip