Chương 64: Xin Lỗi, Tôi Không Nhìn Thấy Gì Hết
Tôi không muốn đưa tay ra cho viện trưởng Âm bắt mạch, nhưng ánh mắt của Âm Thao ép buộc tôi, thế là tôi đành miễn cưỡng đưa tay ra.
Sau ba phút.
“Cô La khí mạch thông suốt, gan có chút nóng, xem ra là bình thường dễ phát hỏa nên vậy. Cô La, xin hỏi cô có muốn tôi kê cho cô thuốc trị nóng trong người hay không? Hay là cô tự mình tĩnh dưỡng, bớt làm càn đi?” Viện trưởng Âm thả tay tôi ra, nghiến răng, bồi thêm một cái lườm: “Tôi nghe người của tôi báo lại, cô đặc biệt thích làm loạn khắp nơi!”
Tôi xấu hổ cười nói: “Đâu có, thực ra tôi chỉ muốn xem, những việc kỳ quái ở viện của anh, tôi đảm bảo không làm loạn viện này lên đâu.”
Hai mắt viện trưởng Âm tức long sòng sọc hỏi: “Cô La đã muốn xem, vậy tôi sẽ đưa cô đi xem xét tất cả các nơi nhé!”
“Được.” Tôi chỉ mong vậy.
Nhưng một giây sau thì tôi nhận được một cái quắc mắt của Âm Thao!
“Lui đi.” Hắn nói với viện trưởng Âm.
“Vâng.” Viện trưởng Âm mau chóng rời bước, nhưng trước khi đi, còn cẩn thận dặn dò một câu: “Thập Nhị Gia, giường của viện tôi không chịu được những hoạt động quá mạnh bạo, ngài… xin ngài nhẹ nhàng một chút, được chứ?”
Nói đoạn, không đợi Âm Thao kịp tức, viện trưởng Âm đã đóng cửa chạy mất dạng.
Được rồi, đến hắn ta còn biết sau đây sẽ xảy ra chuyện gì! Tôi đỏ cả mặt.
“Chưa hề có gì, vậy là do ta chưa nỗ lực hết mình rồi…” Âm Thao liền nhanh chóng tiến lại gần tôi.
Mặt hắn lúc này không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mỗi ngày, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi bằng đôi môi lạnh lẽo của hắn.
Lần này thật khác với hai lần trải nghiệm trước, lần này hắn nhẹ nhàng tình cảm và theo nhịp cảm xúc của tôi. Tôi nghĩ có phải hắn đã học được cách quan sát những thay đổi trên cơ thể tôi theo từng nhịp hay không, điều này làm tôi cảm thấy mình được yêu và tôn trọng.
Thật là một đêm tuyệt vời.
*
Ngày hôm sau.
“Xin lỗi!” Lại một giọng nói quen thuộc làm tôi tỉnh giấc!
Tôi mơ mơ màng màng, Âm Thao bên cạnh đã biến mất, nhưng chiếc chăn vẫn cuộn lên thành hình dáng người như hôm qua.
Tiểu Phấn đang chuẩn bị lui ra khỏi phòng.
Tôi gọi cô ta lại: “Xin chào.”
Tiểu Phấn dừng bước, nhìn tôi một cái, mặt cô ta đỏ lự lên, cô ta cúi đầu thấp xuống, khe khẽ nói: “Cô mặc quần áo vào đi.”
Nói xong, cô ta đóng cửa vào.
Tôi vừa mới tỉnh dậy, vẫn còn đang lơ mơ, đợi khi cửa phòng đóng lại, lúc này tôi mới cúi xuống nhìn và phát hiện mình đang không mặc gì, khắp người còn lưu lại bao nhiêu dấu hôn. Ôi trời ơi! Tôi lại cứ thế này bị Tiểu Phấn nhìn thấy! Thật xấu hổ quá!
Tại sao tôi lại không có khả năng ẩn mình của Âm Thao những lúc thế này chứ, thật muốn kiếm cái lỗ để chui xuống!
Mặt tôi đỏ lự, chẳng cần biết có phải Âm Thao còn đang trốn bên cạnh hay không, xấu hổ xông vào nhà vệ sinh, dùng tốc độ nhanh nhất có thể để tắm. Đợi khi tôi trở ra, Tiểu Phấn đang nghiêng nghiêng đầu, miệng há to đến mức tôi cảm tưởng có thể nhét một cái trứng gà vào miệng, cô ta đang ngây ra nhìn chăn nệm trên giường tôi.
Oh, trời ơi!!
Những vết tích của đêm qua!
Đặc biệt là chăn đệm của bệnh viện đều trắng phau, cái vết tích hôm qua lại càng rõ ràng!
Lúc này đầu tôi muốn nổ tung, cũng không biết làm gì để có thể giải thích cho những chuyện này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền