ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 65. Con Mắt Âm Dương (1)

Chương 65: Con Mắt Âm Dương (1)

“Sao lại bảo là giấu? Phải nói là để vào đây! Hy Hy, chẳng phải cô cũng biết, bây giờ tôi chỉ có nhiệm vụ là chăm sóc một người bệnh là cô, cho nên tôi phải trông cô lúc cô uống thuốc và dọn dẹp phòng, sau đó thì tôi có việc gì phải làm đâu. Cho nên tôi muốn đặt cái máy tính của tôi ở đây, khi nào hết việc, tôi lấy ra để viết tiểu thuyết?” Tiểu Phấn chớp chớp mắt với tôi.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, đúng là bình thường cũng rất buồn chán, bây giờ những lúc Tiểu Phấn viết tiểu thuyết, cũng làm tôi có thể giết thời gian được, thế là tôi đồng ý.

“Nhưng tôi có một điều kiện.” Tôi nói.

“Gì vậy?”

“Đưa tôi đi gặp mấy người có con mắt âm dương, tôi muốn biết trông họ thế nào.”

“Được.”

*

Ăn xong bữa sáng, chúng tôi xuất phát.

Trên đường, Tiểu Phấn kể cho tôi nghe.

Trước khi cô ta được sắp xếp chăm sóc cho tôi, thì cũng giống như những y tá khác, cô ta làm ở bộ phận tiếp nhận bệnh nhân bên ngoài, cho nên tiếp xúc với đủ loại bệnh nhân, trong đó có rất nhiều trường hợp có con mắt âm dương nên đưa vào đây chữa trị, lúc mới đầu, cô ta còn nghĩ những bệnh nhân này có chứng ảo giác nặng, cho nên mới thấy được những cảnh tượng lạ lùng, nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.

Cho đến khi cô ta được tiếp xúc trực tiếp với bệnh nhân có con mắt âm dương này.

Người bệnh nhân ấy tên là Chu Á Hồng, nữ, hai mươi tư tuổi, nghe nói trước khi đến đây khoảng một tháng thì bị tai nạn, tuy giữ được mạng sống, nhưng lại bị tâm thần.

Chu Á Hồng lúc được đem đến đây, người đã gần như tàn tạ lắm rồi, mặt mũi vàng vọt gầy gò, toàn thân như chỉ còn da bọc xương, kiểu một cơn gió cũng có thể thổi bay cô ta vậy.

Cô ta nhìn ai cũng thành ma quỷ, luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ, Tiểu Phấn nhớ có lần chỉ chạm nhẹ vào cô ta từ phía sau, mà phản ứng của Chu Á Hồng lại rất mãnh liệt.

Bác sĩ coi cô ta là bệnh nhân bị ảo giác bình thường, kê đơn cho cô ta uống, nhưng không cần biết là uống loại thuốc gì, điều trị thế nào, Chu Á Hồng hoàn toàn không khá khẩm hơn, cuối cùng vẫn phải nằm viện.

Cô ta chính là một bệnh nhân mà Tiểu Phấn phụ trách trước đây.

Tiểu Phấn đương nhiên rất thích thú với những trường hợp như Chu Á Hồng, vì từ người bệnh nhân này có thể thêm đề tài để viết tiểu thuyết, trong một loạt tác phẩm của Tiểu Phấn, có đến chục câu chuyện lớn nhỏ đều lấy cảm hứng từ Chu Á Hồng.

Lúc đầu, Tiểu Phấn chỉ sử dụng những ảo giác mà Chu Á Hồng đã kể để sáng tác.

Cũng không biết có phải là nghe Chu Á Hồng kể nhiều, mà cô ta cũng dần dần có cảm giác thay đổi kỳ lạ, ví dụ như: Cốc nước đang chuyển động về phía mình; Đĩa kẹo bạc hà trước mặt tự dưng lại ít đi, còn vỏ thì vứt ở cái thùng rác góc xa; hoặc cửa dường như bị người nào đó mở một khe hở.

Tiểu Phấn nhớ về một chuyện để lại ấn tượng sâu sắc với cô ta, khi Chu Á Hồng mới đến viện, mỗi lần ra ngoài hoạt động, đều bảo cô ta giúp đỡ đếm số người, mà mỗi lần Tiểu Phấn đếm xong, sắc mặt đều Chu Á Hồng trắng bệch, sợ hãi chạy mất.

Sau này Tiểu Phấn mới biết, số người mà Tiểu Phấn đếm luôn ít hơn số người mà Chu Á Hồng đã đếm!

Tại sao lại ít?

Bởi vì những người mà Chu Á Hồng nhìn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip