Chương 55: Vui vẻ hài lòng
Mũi chân trái phải của Trần Bình An lần lượt nghiền xuống đất không dễ nhận ra, giống như đang làm quen với hai chân nhẹ đi.
Hắn để ý Mã Khổ Huyền tổng cộng đã nhặt năm viên đá, bốn viên cầm bên tay trái, một viên khác nằm ở tay phải.
Vẻ mặt Mã Khổ Huyền bình tĩnh, nhìn về thiếu nữ xứ khác cầm vỏ đao vỏ kiếm trống rỗng, cười nói: - Phải nói rõ trước, bây giờ là ta và Trần Bình An một đấu một. Theo như câu chuyện mà bà nội ta kể khi còn nhỏ, trong tiểu thuyết diễn nghĩa thì hai đại tướng sẽ bắt cặp chém giết trước trận, ai gọi người giúp đỡ thì không phải là anh hùng hảo hán. Nếu có thể chém chết kẻ địch thì lòng quân sẽ phấn chấn, trận đánh xem như đã thắng rồi...
Ninh Diêu nhìn Mã Khổ Huyền kia lại thấy bực bội, nàng chưa từng thấy kẻ nào thiếu giáo dục như vậy. Tống Tập Tân ở ngõ Nê Bình lòng dạ sâu xa, cũng thích khoe chữ, suốt ngày ra vẻ như một học giả, nhưng dù sao người ta cũng có dáng dấp của người đọc sách. Còn tên thiếu niên gầy gò thấp bé trước mắt này, nước da còn đen hơn cả Trần Bình An, hơn nữa mắt cũng rất lớn, toàn thân gây cho người ta cảm giác rất quái gở. Nhất là cộng thêm những câu từ dung tục ngang bướng này, giống như một bà già bôi cả nửa cân son phấn lên da mặt già như vỏ cây, còn làm điệu bộ thẹn thùng, đúng là quá bi thảm rồi.
Trần Bình An không lên tiếng đe dọa tên thiếu niên cùng lứa ở ngõ Hạnh Hoa, chỉ hơi khom người, đột nhiên phát lực xông thẳng tới trước, thế như ngựa phi nước đại.
Thật nhanh!
Nhìn bóng lưng Trần Bình An chạy nhanh ra xa, gần như trong nháy mắt đã cách mình hai trượng, Ninh Diêu tuy thấy nhiều biết rộng nhưng cũng phải cảm khái. Đặt trong đám người cùng lứa toàn thiên hạ, Trần Bình An có thể chạy nhanh hơn thỏ cáo cũng không phải chuyện gì rất lợi hại. Nhưng trong lồng giam của vùng trời đất này, Trần Bình An dựa vào dày công tôi luyện mười mấy năm như một, có thể rèn luyện thân thể mình đến mức này, đây mới là điểm khiến Ninh Diêu bội phục nhất.
Ninh Diêu ngẫm nghĩ, chẳng lẽ chịu được khổ cực cũng là một loại thiên phú?
Trong nháy mắt khoảng cách giữa hai thiếu niên chỉ còn lại một nửa.
Thậm chí Trần Bình An có thể nhìn thấy rõ ràng, sắc mặt Mã Khổ Huyền liên tục biến đổi một cách nhỏ bé, sau phút chốc kinh ngạc lại chuyển thành hoảng hốt, tiếp đó nhanh chóng khôi phục bình tĩnh. Hắn không hề do dự vung mạnh tay lên, cánh tay mảnh khảnh phát ra một sức bật kinh người.
Trần Bình An vẫn luôn nhìn chăm chú vào động tĩnh của tay phải Mã Khổ Huyền, cũng không tiếp tục xông thẳng tới trước nữa, trong chớp mắt lại chuyển hướng sang bên phải.
Cánh tay kia của Mã Khổ Huyền bỗng dừng lại một cách kỳ diệu, cổ tay rung lên, mục tiêu chính là Trần Bình An đã chạy lệch đi.
Viên đá bắn ra khí thế mãnh liệt, mặc dù không kinh khủng bằng con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, nhưng vẫn không thể xem thường. Trần Bình An vốn phải luống cuống tay chân, nhưng lúc này vẫn không dừng bước, vặn eo một cái khiến nửa người trên nghiêng qua. Viên đá kia vừa lúc lóe lên trước mắt rồi biến mất, sợi tóc trên trán thiếu niên giày cỏ bị luồng gió mát kia cuốn theo phất phơ.
Tay trái Mã Khổ Huyền cầm đá còn dư nhẹ nhàng hất lên, trong đó một viên đá vừa khéo rơi vào lòng bàn tay phải.
Thiếu niên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền