Chương 11
Người đàn ông đang định nổi trận lôi đình thì chợt nhớ đến lời đồn về nơi này, lá gan đang phình to bỗng xẹp lép như quả bóng bị xì hơi. Anh ta cảnh giác nhìn quanh rồi cắn răng lấy ra một tờ tiền màu xanh nhạt.
Đây là tiền tệ thông dụng ở Quỷ Vực, trông cũng không khác tiền vàng mã trong thế giới hiện thực là bao.
Anh ta nhất định phải xem thử đó là thứ gì mà ngon đến vậy, Quỷ Vực chưa từng xuất hiện món ăn nào kỳ lạ như thế.
Những con quỷ yếu ớt đều ăn nến không màu không vị, chỉ có quỷ cấp cao mới đủ tư cách ăn tro hương thượng hạng, thậm chí bọn họ còn xem những con quỷ bình thường khác như đồ ăn vặt mà xơi tái!
Vậy mà trên tờ rơi này lại viết về mì gói với đủ loại hương vị: Cay xé lưỡi, chua cay, thịt kho tàu... Vô số vị được miêu tả chi tiết đến mức khiến anh ta đọc mà muốn nuốt luôn cả lưỡi!
Nếu để anh ta phát hiện đây là một trò lừa bịp, anh ta nhất định sẽ đập nát cái xe hàng này, rồi dạy cho kẻ lừa đảo kia một bài học!
Nghĩ vậy, anh ta rút một tờ tiền đưa qua, Diệp Tầm lập tức nhận được thông báo.
[Đồng vàng +2].
Nhưng một hộp mì có giá 4 đồng vàng, thế này tất nhiên là không đủ.
Người đàn ông mặt mày như đưa đám, đau lòng rút thêm một tờ tiền nữa. Hai tờ tiền nằm gọn trong tay Diệp Tầm, nhẹ tênh nhưng lại mang theo sức nặng khó tả. Cô không kìm được mà khẽ mỉm cười.
Cuối cùng cũng có đồng vàng rồi!
Diệp Tầm mở hộp mì mà người đàn ông đã chọn, rắc gia vị, rót nước nóng, những động tác nhanh nhẹn, dứt khoát như nước chảy mây trôi làm người đàn ông ngẩn cả người.
Người đàn ông vốn tin chắc anh ta đến đây để vạch trần lừa đảo. Là một con quỷ chính nghĩa lẫm liệt, anh ta quyết không cho phép có kẻ nào dùng thủ đoạn để lừa bịp ở gần đây, vì vậy mới đích thân đến nếm thử.
Ban đầu, mùi gia vị nồng hăng xộc thẳng vào mũi khiến anh ta nhăn mặt. Nhìn cô gái trước mặt rắc gia vị lên từng vắt mì gợn sóng, anh ta thầm cười khẩy trong lòng.
Giả thần giả quỷ!
Ngay sau đó, một dòng nước nóng bốc hơi nghi ngút được rót từ vòi xe bán hàng nhỏ vào hộp mì. Không khí lập tức ngập tràn mùi thơm đậm đà, mằn mặn xen lẫn chút cay nồng.
Người đàn ông ngửi thấy mùi thơm lừng trong không khí, vẻ mặt dần trở nên do dự. Anh ta trừng lớn mắt nhìn hộp mì, vẻ mặt vẫn cố chống cự giãy giụa như thể "đừng hòng lừa được ông đây"...
Nhưng giây tiếp theo đã không kiềm được mà nuốt nước miếng ừng ực, trông thật mất mặt.
Cuối cùng, sau khi Diệp Tầm đưa hộp mì cho anh ta, tất cả những lời lẽ cay nghiệt, những tư thế và ánh mắt mà anh ta đã chuẩn bị sẵn trong đầu đều bị hương thơm của hộp mì đánh cho tan tác.
Ngay khi ăn miếng đầu tiên, hương vị đậm đà lập tức lan khắp khoang miệng, mang theo vị cay nồng kích thích đến tận óc. Người đàn ông cay đến rơm rớm nước mắt, nhưng tay vẫn không ngừng gắp, điên cuồng nhét những sợi mì dai mềm vào miệng, như thể sợ chỉ chậm một giây thôi là hương vị ấy sẽ tan biến mất.
Kẻ lừa đảo nào chứ, dạy dỗ cái gì chứ?
Anh ta chỉ đến đây để mua món ngon hiếm có trên đời này, tuyệt đối không có bất kỳ hành vi khiêu khích nào, tuyệt đối không!
Thậm chí, trong mắt anh ta lúc này, chiếc xe bán hàng nhỏ không còn là món đồ rách nát, kém chất lượng như ban đầu nữa, mà giống như một chiếc xe chở đầy mỹ vị, khiêm tốn mà sang trọng, ẩn chứa sự phi thường.
Không ngờ trên đời lại có món ngon tuyệt vời đến thế này, quả thực là muốn lấy mạng của anh ta mà!