ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 12

Trời ơi, những cây nến anh ta ăn trước đây là cái thứ gì vậy? Cho dù có may mắn được nếm thử chút tro hương thượng hạng, nhưng so với món này thì quả thực khó nuốt!

Diệp Tầm nhìn người đàn ông thô lỗ ban nãy giờ đây lại cẩn thận từng li từng tí cầm hộp mì, gương mặt cứng cỏi lại đẫm nước mắt, cô bị cảnh tượng này dọa cho rùng mình một cái.

Thấy ai ăn xong cũng có vẻ mặt kích động như muốn phát điên, chẳng lẽ Quỷ Vực thật sự không có món ngon sao?

Người đàn ông bất ngờ ngửa đầu húp cạn nước dùng, thở ra một hơi thoả mãn, sau đó nói một câu giống hệt như người phụ nữ mặc sườn xám ban nãy:

"Cô còn bao nhiêu, tôi mua hết!"

"Không được..."

Diệp Tầm chỉ vào quầy hàng lộn xộn trước mặt.

Người đàn ông không cần thầy dạy cũng tự hiểu, lập tức hiểu ý cô. Anh ta nhanh chóng xếp lại từng hộp mì cho ngay ngắn, trả lại dáng vẻ như lúc anh ta mới đến.

Xong xuôi, anh ta quay lại nhìn Diệp Tầm với ánh mắt mong chờ.

"Chỉ được mua tối đa ba hộp."

Diệp Tầm thong thả nói, mặc kệ người đàn ông đang phân vân không biết nên chọn vị mì nào.

Cô nhớ đến cô bé ban nãy, cúi đầu nhìn thì đã không thấy cô bé đâu. Cô bé đã rời đi từ lúc nào không hay, tờ rơi được cô bé cẩn thận cuộn lại ở bánh xe của xe bán hàng nhỏ.

Người đàn ông trả tiền xong thì đỏ mặt, ngượng ngùng rối rít xin lỗi Diệp Tầm. Sau khi nhận được lời hứa rằng ngày mai cô vẫn sẽ mở hàng ở đây, anh ta vui vẻ ôm những hộp mì và xúc xích đã chọn rồi rời đi.

Lúc này Diệp Tầm mới sực nhớ ra, cô mở giao diện thông tin cá nhân của mình lên, phát hiện mục "Cửa hàng sở hữu" đã hiện số 1, còn dấu chấm hỏi ban đầu thì đã biến thành dòng chữ: Xe hàng rong cũ nát.

Phần đánh giá đi kèm càng khiến người ta không biết nên khóc hay cười: Nghe nói ngay cả các cô chú đồng nát cũng chẳng buồn nhặt.

Diệp Tầm: "..."

Bị hệ thống cà khịa, quả là chí mạng!

Diệp Tầm thầm nghĩ, sao cô lại tự dưng mở ra xem làm gì chứ, rồi mặt không cảm xúc đóng giao diện cá nhân lại. Nhưng đúng lúc này, người phụ nữ mặc sườn xám cuối cùng cũng đã quay lại, xuất hiện ở cuối con hẻm.

"Nhiêu đây quỷ đủ chưa?"

Người phụ nữ mặc sườn xám cười duyên, mái tóc đen như rong biển dưới đáy đại dương tung bay trong gió. Cô ta chắp tay sau lưng, nghiêng người nhìn về phía đám quỷ hồn đông nghịt phía sau.

Mặt họ hiện rõ vẻ hoảng sợ, có người quần áo còn xộc xệch chưa mặc chỉnh tề mà đã bị lôi đến, trên chân còn rơi mất một chiếc giày.

Rõ ràng có tới cả trăm con quỷ hồn, vậy mà lại chen chúc ôm chầm lấy nhau, run rẩy cuộn tròn thành một đống như sóng trào.

Đám quỷ yếu ớt mong manh không biết chuyện gì sắp xảy ra, chỉ đành ngoan ngoãn túm tụm lại một chỗ, ánh mắt lộ vẻ thấp thỏm và cầu xin.

Người phụ nữ mặc sườn xám chậm rãi dẫn đường phía trước, trông chẳng khác nào một buổi giao dịch phi pháp.

Diệp Tầm nhìn cảnh tượng trước mắt mà nghẹn lời, vội vàng nói:

"Không cần nhiều vậy đâu, mì gói với xúc xích trong kho chỉ còn 45 phần thôi. Nhưng mà ngày mai tôi vẫn sẽ bán ở chỗ này, mọi người cứ đến là được."

Người phụ nữ mặc sườn xám nghe xong thì gật đầu, đôi mắt ánh lên tia sáng xanh lục khẽ đảo một vòng, trêu chọc:

"Hành tung thần bí thế này, không hỏi cũng được. Nhưng mà cô bé à, dám một mình đến nơi đại hung này bán đồ, gan cũng lớn thật đấy."

Nơi đại hung? Diệp Tầm nghe vậy thì sững sờ. Cô bị bắt buộc phải bán ở đây mà, lẽ nào nơi này nguy hiểm lắm sao?