Chương 13
Người phụ nữ mặc sườn xám không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vẫy tay ra hiệu. Đám quỷ hồn lập tức như được đại xá, ùa đi như chim vỡ tổ, thoắt cái đã biến mất tăm ở phía xa. Chỉ còn lại mười "quỷ may mắn" đứng ngơ ngác nhìn nhau, chưa kịp hoàn hồn.
Bọn họ cứ ngỡ mình sắp toi đời đến nơi, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng nhưng không dám nhúc nhích.
Trong cái thế giới mạnh được yếu thua này, kẻ yếu thì không có quyền làm quỷ.
Nhưng sự việc lại không diễn ra như đám quỷ hồn kia nghĩ. Bọn họ cầm tiền giấy xếp hàng trước xe bán hàng nhỏ, một tay trả tiền, một tay chọn hàng, vẻ mặt vẫn còn hoảng hốt.
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tại sao tôi lại đang mua đồ thế này?
Diệp Tầm thấy dáng vẻ tội nghiệp của bọn họ thì bật cười, dịu giọng nói:
"Cứ để cho họ tự do mua đi, lần này bị dọa cho một trận cũng đủ thảm rồi."
Người phụ nữ mặc sườn xám nhìn Diệp Tầm chằm chằm một lúc, một cảm xúc kỳ lạ thoáng qua trong mắt, cô ta che miệng cười: "Đương nhiên là được."
Người phụ nữ mặc sườn xám lấy mì gói xong, bỏ lại một câu đầy quyến rũ "Mai gặp lại nhé", rồi xoay người dẫn đám quỷ kia rời đi y như lúc đến.
Người phụ nữ mặc sườn xám lấy mì xong thì để lại một câu quyến rũ: "Mai gặp lại nhé."
Sau đó xoay người rời đi, dẫn theo đám quỷ kia biến mất nhanh y như lúc họ xuất hiện.
Xung quanh lại trở về vẻ tĩnh mịch. Trời đã sẩm tối, tòa nhà cao tầng đen kịt trông như một con hung thú đang ngủ đông, chực chờ nuốt chửng tất cả.
Diệp Tầm cũng chẳng thèm để tâm đến cảnh tượng thê lương, đáng sợ xung quanh, chỉ cần dính sát vào chiếc xe bán hàng nhỏ là cô chẳng sợ gì hết!
Cô mở giao diện thông tin cửa hàng, lần này đập vào mắt rốt cuộc không còn dòng chữ vô vọng "Tài chính không đủ, không thể kinh doanh" nữa...
[Đinh! có muốn mở cửa hàng vị diện không?]
[Có / Không. ]
Còn phải hỏi sao?
Diệp Tầm chọn "Có". Giao diện ảo dần mờ đi rồi biến mất, những đốm sáng li ti từ khắp nơi bay tới, nhanh chóng tụ lại thành những chùm pháo hoa nhỏ xíu.
Những chùm pháo hoa nhiều màu sắc vút lên không trung, để lại sau lưng một vệt khói xám, rồi đồng loạt nổ tung ngay trên đầu Diệp Tầm, hiện ra bốn chữ lớn màu vàng óng: "Chúc mừng khai trương".
Diệp Tầm còn đang ngẩng đầu ngắm pháo hoa, thì âm thanh nhắc nhở từ hệ thống đã bắt đầu vang lên liên tục bên tai cô, như muốn oanh tạc màng nhĩ.
[Đinh! chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ người mới, nhận được đồng vàng x300,50 điểm kinh nghiệm, đồng thời chính thức sở hữu một cửa hàng!]
[Đinh! Cửa hàng hiện tại đã lên cấp một, kích hoạt thành công "Cửa hàng tạp hóa"!]
[Đinh! Cửa hàng tạp hóa đã được liên kết, mời ký chủ đặt cho nó một cái tên nha. ]
Diệp Tầm: "?"
Biểu cảm của Diệp Tầm cứng đờ.
Cửa hàng tạp hóa gì chứ? Còn cái trung tâm thương mại vừa cao vừa lớn mà cô thấy lúc trước đâu rồi?
Đúng là sơ suất quá rồi! Cái hệ thống này giở trò lén lút, lừa lọc, chẳng hề chơi đẹp tí nào!
Diệp Tầm cố gắng bình tĩnh lại, nhìn tiến trình của hệ thống vẫn đang dừng ở mục đặt tên. Sau khi suy nghĩ một lát, để không phải vắt óc đến rụng cả tóc, cô vẫn quyết định nhập cái tên "Diệp Thanh".
Cô đúng là một người đặt tên tệ bẩm sinh, mà nỗi ám ảnh này bắt đầu từ mấy trò chơi hồi nhỏ. Từ bé đến lớn, mỗi lần bắt đầu game là y như rằng cô sẽ kẹt ở giao diện đặt tên rất lâu, dốc hết sức lực suy nghĩ, cuối cùng tốn sạch Đinh thần vào mỗi cái tên, đến lúc chính thức vào chơi thì chẳng còn hứng thú nữa.