Chương 14
Mãi cho đến sau này, trong một lần chọn tên ngẫu nhiên, cô thấy được cái tên "Diệp Thanh" thì liền không do dự mà nhấn xác nhận. Kể từ đó, bất kể là game gì cô cũng dùng cái tên này, và bây giờ cũng vậy.
Sau khi đặt tên xong, thông báo của hệ thống lại vang lên liên hồi.
[Đinh! Cửa hàng tạp hóa Diệp Thanh đã đăng ký thành công. Ký chủ sắp được dịch chuyển vào cửa hàng, bắt đầu đếm ngược. ]
[3,2, 1... ]
Tiếng đếm ngược vừa dứt, Diệp Tầm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cảnh vật xung quanh thay đổi chóng mặt, chiếc xe bán hàng nhỏ cũng biến mất không thấy. Chớp mắt một cái, cô đã xuất hiện trong một căn phòng nhỏ hẹp.
Thông báo của hệ thống vẫn tiếp tục vang lên.
[Đinh! Chúc mừng nhận được quầy thu ngân x1, bộ dụng cụ vệ sinh x1, phòng ngủ x1. ]
[Đinh! Chúc mừng bạn đã mở khóa mục hàng hóa "thực phẩm". Hãy nhấp vào ô nhập hàng để bắt đầu mua sắm nhé!]
[Nhiệm vụ: Doanh thu đạt 300 đồng vàng. Phần thưởng: Vòng quay may mắn x3, tờ rơi quảng cáo trung cấp x10. ]
Diệp Tầm chậm rãi xem từng mục. Sau khi nhấp mở giao diện cửa hàng thì cuối cùng cũng không còn mỗi mì gói với xúc xích nữa, mà đã xuất hiện thêm mục nhập hàng và vòng quay trúng thưởng.
[Tên cửa hàng: Diệp Thanh.
Cấp bậc: Cửa hàng tạp hóa cấp 1.
Đồng vàng sở hữu: 300.
Kinh nghiệm: 148. ]
Trên giao diện cửa hàng có thể chọn bắt đầu kinh doanh hoặc kết thúc kinh doanh. Khi chọn kết thúc kinh doanh, không một ai có thể vào cửa hàng nếu không được Diệp Tầm cho phép.
Mục nhập hàng được chia làm vài loại, ngoài danh mục thực phẩm đã được mở khóa, các danh mục còn lại đều không nhấn vào được.
Hàng hóa trong danh mục thực phẩm cũng không nhiều, ngoài mì gói và xúc xích thì chỉ có vài loại kẹo, bánh quy và que cay Vệ Long.
Diệp Tầm đổi toàn bộ số tiền giấy màu xanh lục thu được trong tay thành đồng vàng, cộng với 300 đồng vàng từ nhiệm vụ người mới. Hiện tại cô có 355. 5 đồng vàng, cũng coi như là một khoản kha khá.
Chỉ là nhìn thì thấy nhiều vậy thôi, chứ thực ra vừa mới nhận được chút tiền thưởng đã bay sạch trong chớp mắt. Số đồng vàng còn chưa kịp ấm túi đã phải nộp hết vào cửa hàng tạp hóa, đến tiếng vang của đồng vàng cũng chẳng còn nghe thấy.
Diệp Tầm xót xa: "Đáng ghét, nhất định phải kiếm lại mới được!"
Trời sắp tối hẳn, cây hòe ngoài phòng im lìm đứng đó, bốn bề tĩnh lặng, chỉ có bụi cỏ dại cách đó không xa là có chút động tĩnh.
Diệp Tầm cảm thấy khung cảnh xung quanh có chút quen mắt, bèn bước ra khỏi cửa hàng, đảo mắt nhìn một vòng, sau đó với vẻ mặt hơi phức tạp ngẩng đầu lên nhìn cửa hàng của mình.
Con đường trước mặt chẳng phải chính là nơi ban sáng cô dựng chiếc xe bán hàng nhỏ hay sao? Với thị lực cực tốt, cô thậm chí còn nhìn rõ được mấy dấu chân mình để lại, cùng dấu vết bốn bánh xe của chiếc xe bán hàng nhỏ.
Còn cửa hàng mà Diệp Tầm đang đứng trước lúc này, chẳng phải chính là tòa nhà phủ bụi, cũ kỹ xiêu vẹo mà cô đã trông thấy từ ban sáng hay sao?
Diệp Tầm: "Không ngờ được, thật sự không ngờ có một ngày chính mình lại phải sống trong cái tòa nhà cũ nát phủ bụi này."
Hơn nữa, con đường và tòa nhà chỉ cách nhau có vài bước chân, tại sao phải làm ra vẻ như đang xoay chuyển trời đất, làm hại cô cứ tưởng đã đổi chỗ rồi chứ!
Không gian của cửa hàng tạp hóa rất nhỏ. Do mới chỉ là cấp 1 nên bên trong chỉ có một máy thu ngân, một cây chổi và cây lau nhà để dọn dẹp, ngoài ra chẳng có kệ hàng hay thiết bị gì khác.
Cửa hàng tạp hóa này mang dáng vẻ xưa cũ, như thể bước ra từ mấy chục năm trước. Dù mọi vật dụng bên trong đều còn mới Đinh, Diệp Tầm vẫn không khỏi liên tưởng đến những tiệm tạp hóa cũ kỹ, chật hẹp ở nông thôn mà cô từng thấy. Chỉ rộng chừng một phòng ngủ, khoảng 30 mét vuông.