ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 20

Tốt quá, cửa hàng không cần bật đèn, có thể tiết kiệm tiền điện.

Diệp Tầm đang nghĩ như vậy, vươn vai được nửa chừng thì đột nhiên trong đầu nảy ra một suy nghĩ...

Không đúng, cửa hàng này vốn dĩ làm gì có tiền điện! Cô còn phải nộp 30% doanh thu mỗi ngày cho hệ thống nữa!

Nghĩ đến đó, cô liền bật công tắc. Trong chớp mắt, ánh đèn bừng sáng, phủ khắp cửa hàng, mọi thứ trở nên rõ ràng, sáng sủa hẳn lên.

Lần này Diệp Tầm mang theo máy tính bảng xuống, bộ phim tải tối qua đã có thể xem được, cô lấy một hộp bánh quy trên kệ hàng để ăn sáng, mang đến quầy thu ngân quét mã thanh toán...

Không thể ngờ được, chủ cửa hàng ăn gì cũng phải trả tiền! Có điều chỉ là giá gốc nhập hàng, tuy đau lòng nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Vô Ngôn Châu đã tỉnh lại ngay khi Diệp Tầm dọn đi hộp mì rỗng, nó nhớ lại lời hứa hôm qua. Trong lúc còn chưa tỉnh ngủ, nó đã lảo đảo bay lên, tự gắn mình vào hốc tường, làm một hạt châu trang trí yên tĩnh.

Nó tuy thích lợi dụng sơ hở và tham ăn, nhưng hễ đã hứa chuyện gì thì nhất định sẽ làm được!

Vô Ngôn Châu đang bay lơ lửng trên không, bản thân nó dường như có khả năng tự làm sạch, toàn thân sạch bong kin kít. Lớp vỏ đen óng dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Diệp Tầm chống cằm ngắm nghía một lúc, mở hộp bánh quy ra ăn, chưa được mấy miếng thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.

"Cốc cốc."

"Đại nhân, chào ngài, xin hỏi nơi này có thể vào được không?"

Một thanh niên áo trắng bám vào cửa, rụt rè ngó vào, khẽ giọng hỏi.

Diệp Tầm nhướng mày, ánh mắt rơi xuống người thanh niên có khuôn mặt thanh tú, sớm vậy đã có khách rồi sao?

"Đương nhiên là được, vào đi, anh muốn mua gì nào? Cửa hàng này không cho ghi nợ đâu nhé, chọn xong thì mang ra chỗ tôi, trả tiền rồi lấy hàng."

Thanh niên áo trắng này thuộc cấp trắng, thực lực cũng không cao, anh ta nói chuyện vô cùng cung kính, dường như sợ chọc giận vị đại nhân thần bí trước mắt.

Trên mặt anh ta còn có một dấu chân, dường như bị ai đó giẫm lên. Khi bước vào, anh ta đi rất chậm, sau khi nhìn quanh bốn phía, trên mặt là vẻ kinh ngạc không thể che giấu, mắt trợn tròn không dám tin.

Hôm qua, em trai anh ta bị người phụ nữ mặc sườn xám bắt đi, ngay lúc anh ta đang hoảng loạn và tuyệt vọng thì không ngờ em trai lại quay về, thế mà còn mang theo một hộp mì.

Sau khi mở ra, bọn họ phát hiện bên trong là đồ có thể ăn được, hơn nữa ăn vào rất giòn, kèm theo một mùi thơm nhè nhẹ, để lại dư vị lan tỏa trong miệng, vô cùng hấp dẫn.

Hóa ra đồ ăn cũng có hương vị, thật quá thần kỳ!

Anh ta và em trai mỗi người ăn một nửa, ăn xong rồi mà trong miệng vẫn còn vương chút hương thơm nhè nhẹ. Chính vì vậy, họ mới lấy hết can đảm, liều mình tìm đến khu vực này.

Không ngờ cửa hàng nhỏ bí ẩn này lại bán toàn những món mà hôm qua họ đã ăn!

Có mì thịt bò kho đã ăn hôm qua, còn có một số loại mì màu sắc khác nhau, cầm lên xem mới biết còn có phân chia hương vị.

Sự kinh ngạc trong lòng thanh niên áo trắng vẫn chưa dừng lại, anh ta dừng chân trước một kệ hàng, ghé sát lại rồi từ từ đọc tên: "Bánh quy Oreo nhân vị sữa chua dâu, bánh quy Oreo vị phô mai chanh..."

Anh ta đếm lại số tiền anh ta mang theo, sau khi thấy rõ giá của hộp bánh quy thì chỉ có thể liếm môi, không cam lòng dời mắt đi, tiến về phía khu vực mì.

Trên đường đi anh ta còn loạng choạng mấy lần, nhưng vẫn giữ thăng bằng một cách thuần thục nên mới không bị ngã.