Chương 21
Thanh niên áo trắng đi đường thẳng mà liên tục gặp sự cố bất ngờ, trắc trở, mãi mới đến được khu vực mì gói một cách an toàn.
Còn chưa chọn xong, ngoài cửa hàng lại có thêm mấy khách hàng đi thành từng nhóm.
Diệp Tầm thấy trong nhóm đó hình như có mấy gương mặt quen quen, nghĩ kỹ lại thì nhận ra đó là mấy người may mắn tội nghiệp – bị bắt hôm qua. Hôm nay, bọn họ đã dắt theo khách đến mua hàng.
Họ túm tụm lại thành một đám, người này đẩy người kia, do dự một hồi lâu không dám tiến lên.
"Là chỗ này sao?"
"Đúng đúng đúng, bên trong toàn bán thứ đó!"
"Vậy anh vào xem vị đại nhân kia có chịu bán không."
"Không phải chứ, sao anh không vào trước đi?"
"Tôi cũng không dám!"
"..."
"Vậy mà anh còn bảo tôi đi!"
Giữa những tiếng thì thầm bàn tán, thanh niên áo trắng đã chọn xong. Anh ta lấy một hộp mì vị ớt hiểm và một hộp mì bò dưa chua muối đặt lên quầy. Diệp Tầm chỉ liếc qua đã đoán được, vị khách này chắc chắn là người chuộng vị đậm đà.
"8 đồng vàng."
"Khoan đã... Đây là gì vậy?" Thanh niên áo trắng chỉ vào những chiếc túi đủ màu sắc trước quầy thu ngân, đôi mắt to tròn tràn ngập tò mò.
"Kẹo, ăn vào có vị ngọt khiến người ta vui vẻ, ai đã nếm thử thì không thể không yêu thích nó."
Diệp Tầm nhìn rõ tên kẹo, khựng lại một chút rồi mới nói tiếp:
"Cái anh chỉ hơi khác với mấy loại kẹo thông thường, nó chua trước ngọt sau, có khi sẽ khiến anh thấy khó chịu đấy."
Trên túi kẹo ghi rõ tên – Tú Đậu.
Loại kẹo này chua trước ngọt sau, chua đến mức khiến người ta muốn "thăng thiên", chuyên dùng để chỉnh người khác.
Thanh niên áo trắng, trên mặt vẫn còn dấu chân vừa thanh toán xong, đang chuẩn bị ra cửa thì bị Diệp Tầm gọi lại.
"Anh biết ăn cái này thế nào không?" Diệp Tầm chỉ vào hộp mì anh ta đang ôm trong tay.
"Không phải ăn liền luôn à?" Thanh niên áo trắng ngơ ngác hỏi.
"Tôi biết ngay mà." Diệp Tầm cạn lời, cô đứng dậy dẫn thanh niên áo trắng đến chỗ vòi nước, ra hiệu cho anh ta xem.
"Mì này không phải ăn sống. Anh phải rắc gói gia vị vào, rồi dùng nước sôi ngâm năm phút, chờ sợi mì nở mềm ra thì mới có thể dùng nĩa gắp lên ăn."
Diệp Tầm tìm một video hướng dẫn ăn mì gói trên máy tính bảng cho anh ta xem. Miệng anh ta há hốc thành hình chữ O, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình, lúc này mới vỡ lẽ.
Thảo nào hôm qua có mấy cái gói kỳ lạ, bọn họ nếm thử một chút rồi vứt đi, hóa ra là phải rắc vào ăn!
Thanh niên áo trắng cảm ơn Diệp Tầm rối rít, rồi chậm rãi bước ra khỏi cửa hàng.
Vừa bước ra khỏi cửa, chẳng hiểu sao chân trái lại vướng vào chân phải, khiến anh ta bay ra ngoài theo một đường parabol hoàn hảo. Mặt úp thẳng xuống đất, mãi một lúc sau mới lồm cồm bò dậy, tay ôm mặt, miệng thì phì phì nhổ cát ra.
Diệp Tầm thắc mắc, lúc nãy ở trong cửa hàng anh ta cũng cứ đi vài bước là lại gặp sự cố, vừa ra khỏi cửa đã ngã sấp mặt. Trông bộ dạng của anh ta có vẻ đã quen với việc này rồi thì phải?
"Lạ thật, không ngờ lại gặp một con quỷ xui xẻo." Giọng nói vang lên từ vách tường.
Trông đúng là xui xẻo thật.
"Anh ta là cấp trắng à?" Diệp Tầm hỏi.
"Ờ, cũng có thể xem là vậy. Anh ta khá đặc biệt, xét về thực lực thì thật ra còn không bằng cấp xám."