ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 22

Vô Ngôn Châu từ tốn giải thích: "Nhưng mà, vì thể chất đặc biệt của bản thân nên anh ta thường xuyên bị xa lánh, thế nên lại an toàn hơn những đồng loại cấp thấp khác."

"Ồ." Diệp Tầm gật đầu suy tư.

"Hu hu hu, lại đói rồi."

Vô Ngôn Châu thay đổi giọng điệu trong nháy mắt, ngắt lời cô: "Người ta muốn ăn hộp Oreo kia."

Cứ như thể một gã đô con cơ bắp cuồn cuộn đang nói bằng giọng nũng nịu, vẻ mặt thì ngượng ngùng làm nũng với cô, trông vô cùng buồn nôn.

Diệp Tầm rùng mình một cái, bị chính tưởng tượng của cô dọa sợ, mặt cô lập tức tối sầm lại.

"Nghiêm túc một chút, nói chuyện cho đàng hoàng!"

Đúng lúc này, một đám quỷ tụ tập ngoài cửa thấy thanh niên áo trắng cầm đồ đi ra thì cũng không nhịn được nữa.

"Chào ngài, chúng tôi có thể vào mua đồ không?"

Sau khi được Diệp Tầm đồng ý, đám quỷ này mới dám cẩn thận bước vào cửa hàng. Thấy bên trong toàn là đồ ăn, mắt họ đều sáng rực lên.

Một trong số đó chính là vị khách bị người phụ nữ mặc sườn xám giữ lại hôm qua. Anh ta cứ ngỡ mình bị bắt đi rồi sẽ không bao giờ trở về, thậm chí sẽ chết một cách thầm lặng.

Thế mà lại chỉ là... Xếp hàng mua đồ trước một xe bán hàng rong rách nát?

Đến khi mua xong rồi được về nhà, lại bị bạn bè ôm chầm lấy mà mừng phát khóc, anh ta mới ngơ ngác nhận ra – mình vẫn còn sống! Hóa ra chuyện vừa rồi chỉ là đi cho có mặt, chứ không phải đi chịu chết như tưởng tượng!

Điều này khiến anh ta bất giác thở phào nhẹ nhõm. Sau khi thần kinh căng thẳng được thả lỏng, anh ta mới để ý đến món đồ kỳ lạ mình mang về... Hình như ăn được thì phải?

Anh ta làm theo hướng dẫn trên hộp mì, đổ nước nóng vào rồi đậy nắp. Nhưng chưa đầy một phút sau đã bắt đầu hối hận – mùi thơm mặn mà từ hộp mì tỏa ra quá hấp dẫn! Thơm quá đi mất!

Hương thơm lan ra khắp nơi trong nháy mắt, anh ta có muốn che giấu cũng không được.

Những người sống xung quanh đều bị mùi thơm hấp dẫn đến mức không chịu nổi, ai nấy đều nghển cổ nhìn vào xem anh ta đang làm gì.

Thậm chí có kẻ còn đang biến hình để chui qua cửa sổ, kết quả là bị kẹt cứng trong khe, phải la hét gọi đám quỷ bên ngoài tới kéo mình ra!

Anh ta đang bưng hộp mì nhìn cảnh tượng trước mắt: "?"

Bình thường quan hệ giữa anh ta với mấy người kia cũng không tệ, sống cùng nhau vẫn hay giúp đỡ qua lại, nên anh ta cũng không nỡ lòng ăn một mình một cách công khai.

Thế là anh ta bèn mở cửa, kéo cái đầu bị kẹt ở cửa sổ ra, rồi chia sẻ hộp mì, mỗi người một miếng là hết sạch.

Bề ngoài thì anh ta tỏ ra hào phóng chia cho mọi người cùng ăn, nhưng trong lòng thì hối hận đến xanh cả ruột!

Một miếng, còn chưa kịp nếm ra vị gì thì đã hết rồi! Hết rồi!

Sợi mì vừa vào miệng, đủ mọi hương vị bung tỏa trên đầu lưỡi khiến anh ta như bừng tỉnh. Còn chưa kịp từ từ thưởng thức, trong chớp mắt đã nuốt xuống bụng.

Anh ta chép miệng mấy cái, chẳng còn vị gì nữa.

Đúng là ăn như không ăn.

Không chỉ mình anh ta nghĩ vậy, mà những con quỷ khác từng được ăn cũng đỏ cả mắt. Cả đám nhao nhao lao vào giành lấy hộp mì rỗng, ai cũng muốn được nếm thêm một miếng. Giành qua giật lại đến mức giọt nước dùng cuối cùng, cũng bị vét sạch.

Có một con quỷ còn vì quá kích động trong lúc tranh giành mà rụng cả cánh tay. Những con quỷ trước đó còn xưng huynh gọi đệ, quan hệ hòa thuận lắm, vậy mà chỉ vì một miếng mì đã trở mặt, lao vào choảng nhau!

Sau khi anh ta kể về nguồn gốc của hộp mì, sáng sớm hôm nay, cả đám đã thức trắng đêm để chờ chiếc xe bán hàng nhỏ đó xuất hiện lần nữa.