Chương 23
May là nó không biến mất, chỉ là từ một chiếc xe bán hàng nhỏ đã biến thành một cửa hàng.
Tấm biển hiệu bằng gỗ của cửa hàng có khắc hai chữ lớn "Diệp Thanh", trông cổ kính và trang trọng.
Không gian cửa hàng không lớn, lại còn bị kệ hàng chiếm một phần diện tích, nên khi năm vị khách bước vào liền có vẻ hơi chật chội, đến cả việc xoay người cũng có chút khó khăn.
Trong số họ, có một vị khách với một bên ống tay áo rũ xuống trống không, đang dùng cánh tay lành lặn còn lại ôm lấy... Chính cánh tay bị rụng.
Diệp Tầm không nhịn được liếc nhìn vài lần, rồi lại thu ánh mắt về.
"Xin hỏi, hôm nay còn giới hạn số lượng mua không?"
Một con quỷ có gương mặt hơi bẹp đang hồi hộp xoa tay, rụt rè hỏi Diệp Tầm.
"Không có."
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, họ lập tức thoải mái hẳn ra. Lấy món này một ít, lấy món kia một ít, họ bấm ngón tay tính tới tính lui giá cả, cuối cùng mới quyết định được những món cần mua.
Thấy họ ôm đầy một ngực đồ ăn vặt, nhìn mình với ánh mắt mong chờ, Diệp Tầm chỉ vào vị khách ở giữa nói:
"Xếp hàng sau anh ta đi."
Bốn vị khách còn lại đang chen chúc trước quầy liền ngoan ngoãn ôm đồ xếp hàng phía sau. Diệp Tầm tính tiền rõ ràng cho từng người, rồi đếm lại tiền giấy trong tay, nét mặt cô giãn ra:
"Được rồi, hoan nghênh lần sau lại đến."
"Cảm ơn ngài đã tạo ra món ăn ngon như vậy, mà còn rẻ như thế!"
Thấy thái độ của Diệp Tầm không tỏ vẻ cao cao tại thượng như những con quỷ khác, vị khách đang ôm cánh tay bị rụng lấy hết can đảm lớn tiếng khen:
"Ngài nhất định là một vị đại nhân lợi hại!"
Những con quỷ khác bị lời nói của người bạn bốc đồng này dọa cho mặt mày trắng bệch, sợ vị đại nhân trước mắt cảm thấy bị xúc phạm nên liên tục kéo vạt áo anh ta từ phía sau để ra hiệu, nhưng cũng vô ích.
"Cảm ơn, cứ gọi tôi là bà chủ đi."
Diệp Tầm cong cong mi mắt, chấp nhận lời khen của đối phương.
Bọn họ vốn đang lo lắng, thấy Diệp Tầm không có vẻ gì là khó chịu thì lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bà chủ, món ngon của ngài là đến từ bên trên phải không? Tôi nghe nói các vị đại nhân ở bên trên cũng thường xuyên nhận được đồ ăn cúng tế, không biết nó trông như thế nào, có ngon không?"
Vị khách đầu bẹp nói đến đây thì nuốt nước bọt: "Chúng tôi chỉ có thể ăn nến cấp thấp để lấp bụng, còn chưa bao giờ được thấy tro hương thượng hạng!"
Diệp Tầm đã sớm biết đồ ăn của Quỷ Vực là nến và tro hương khi nói chuyện với Vô Ngôn Châu, nên cũng có chút cảm thán.
Nến nhiều nhất cũng chỉ để lấp đầy bụng, ăn vào không có bất kỳ hương vị nào. Tro hương so với nến thì chỉ hơn ở chỗ có thể giúp nâng cao tu vi, còn ăn vào thì cũng vậy thôi.
"Này, đừng có nói bậy."
Vị khách dẫn họ đến lườm người đầu bẹp một cái: "Chuyện ở bên trên mà chúng ta cũng có thể hỏi han được à? Anh bị kẹt ở cấp trắng bao lâu rồi, mỗi ngày làm xong việc thì lo mà tu luyện đi, bớt cái miệng lại!"
"Vâng." Người đầu bẹp đỏ mặt, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Vị khách dẫn họ đến quay sang cúi đầu với Diệp Tầm, cung kính nói:
"Đại nhân làm ăn nên cẩn thận, gần đây có một đám chuyên đi đập phá cướp bóc cửa hàng xuất hiện ở gần đây. Kẻ cầm đầu là cấp đen, đã có không ít cửa hàng bán tro hương và nến bị cướp sạch rồi."
Đập phá cướp bóc à?
Diệp Tầm không hề để tâm, nhưng vẫn cảm ơn lời nhắc nhở chân thành của đối phương. Để cảm ơn, cô tặng họ một gói kẹo Tú Đậu, cũng dặn họ nhớ quảng cáo giúp cô ở khu vực lân cận.
Ở một nơi khác, thanh niên áo trắng vừa rời đi, tay ôm hai hộp mì, đang đi trên đường thì bị một nhóm quỷ mặt mũi dữ tợn chặn lại.