Chương 24
"Đứng lại." Con quỷ gầy gò nhướn mày một cách ngả ngớn, trong nháy mắt đã bay đến trước mặt thanh niên áo trắng: "Đây là cái gì?"
Một cái túi màu hồng nhạt bị rút ra từ túi của thanh niên áo trắng, đó chính là gói kẹo Tú Đậu vừa mới mua.
Thanh niên áo trắng nhớ lại lời miêu tả của bà chủ, thành thật nói: "Ăn được, là kẹo."
"Ồ?"
Người đàn ông to con đứng giữa khoanh tay, vẻ mặt tỏ ra hơi hứng thú, hất cằm ra hiệu cho con quỷ gầy gò bên cạnh:
"Mở ra xem bên trong có gì, đưa tôi xem."
Một viên kẹo nhỏ còn nguyên vỏ được người đàn ông đô con cầm trong tay ngắm nghía, nhìn chằm chằm một hồi lâu mà không thấy có vấn đề gì, trong lòng không khỏi tò mò đây là thứ đồ ăn gì.
Người đàn ông đô con bóc vỏ rồi ném viên kẹo vào miệng, vẻ mặt ban đầu trông có vẻ cao thâm khó đoán, nhưng chưa đến một giây sau đã sụp đổ hoàn toàn, vị chua gắt bất ngờ ập đến khiến anh ta bị kích thích đến mức suýt nôn khan.
"Ực."
Người đàn ông đô con nôn khan xong theo phản xạ nuốt xuống, ai ngờ viên kẹo mắc kẹt ngay cổ họng, không trôi xuống cũng chẳng lên được!
"Khụ khụ!"
"Bị nghẹn rồi! Mau cứu đại ca!"
Con quỷ gầy gò hét lên một tiếng rồi vội vàng chạy lên giúp, chẳng hiểu sao lại vấp phải thứ gì đó dưới chân, cả người lao thẳng vào người đàn ông đô con đang ho sặc sụa, khiến cả hai đâm sầm vào nhau.
Đám đồng bọn xung quanh như thể bị bấm nút tạm dừng, cứ thế trơ mắt nhìn cảnh tượng này...
Sau khi đâm vào nhau, do đủ mọi sự trùng hợp mà môi của cả hai lại vô tình dính chặt lấy nhau. Mắt ai nấy đều trợn tròn, kinh hãi tột độ!
Thanh niên áo trắng cũng sững sờ, cảnh tượng này thật sự cay mắt.
Sở hữu thể chất xui xẻo, anh ta lặng lẽ lùi lại vài bước, nhìn cảnh này mà khẽ thở dài.
Mấy người cứ nhất quyết phải xông lên làm gì cơ chứ.
Sau một hồi luống cuống tay chân, con quỷ gầy gò và người đàn ông đô con cuối cùng cũng được đồng bọn kéo ra.
Viên kẹo mắc trong cổ họng cũng bị anh ta ho bật ra. Người đàn ông đô con vừa xắn tay áo, định nhổ viên kẹo đi rồi quay sang đấm cho tên quỷ gầy gò một trận ra trò, thì bỗng khựng lại, như chìm vào dòng suy nghĩ của chính mình, đứng yên bất động suốt một lúc lâu.
"Trời đất ơi! Ngon thật!"
Người đàn ông đô con chép miệng, vị ngọt đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng. Sự cố dở khóc dở cười vừa rồi lập tức bị người đàn ông đô con ném ra sau đầu. Trong lòng chỉ còn lại cảm giác hạnh phúc do viên kẹo mang lại, khuôn mặt không giấu nổi nét rạng rỡ đầy mãn nguyện.
Trong mắt đám đông hóng chuyện, cảnh này chính là đại ca bị cưỡng hôn mà không hề nổi giận, ngược lại còn đắm chìm trong đó, mãi không muốn tỉnh lại.
Bọn họ ngửa người ra sau theo phản xạ, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ...
Chẳng lẽ đại ca thích Tiểu Cao?
Cao Lượng, biệt danh là Tiểu Cao, cũng chính là tên quỷ gầy gò. Sau khi bị đồng bọn kéo ra, phản ứng đầu tiên của Tiểu Cao là quay đi nôn ọe, còn dùng sức chùi miệng, nước mắt chảy thành hai hàng trong lòng. Đoán chắc rằng khi đại ca tỉnh táo lại thì bản thân sẽ bị đánh chết!
Thấy hành động né tránh như né tà của Tiểu Cao, đám quần chúng hóng chuyện liền âm thầm tưởng tượng ra một vở kịch tình cảm "anh yêu em nhưng em không yêu anh".
Thế là, một sự hiểu lầm tuyệt vời cứ thế ra đời.
"Anh bạn." Người đàn ông đô con không để ý đến tình hình xung quanh, chuyển chủ đề, nhìn chằm chằm thanh niên áo trắng, cố gắng hạ giọng hỏi:
"Mấy thứ này lấy ở đâu vậy? Dẫn chúng tôi qua đó đi."
Trong lúc đó, lác đác có thêm hai ba người ghé vào, mua mấy hộp mì rồi rời đi. Việc buôn bán tương đối quạnh quẽ và nhàn nhã.