Chương 25
Diệp Tầm đang đếm tiền lần thứ mười bốn trong cửa hàng. Cô nhìn những tờ tiền giấy kiếm được từ sáng sớm hôm nay, dính chặt trong tay không tài nào buông ra, mắt cũng không rời được!
Mùi của tiền thật khiến người ta hạnh phúc.
Tiền kiếm được từ xe bán hàng nhỏ thì cô có thể giữ lại cho mình, nhưng sau khi mở cửa hàng, số tiền kiếm được mỗi ngày phải chia cho hệ thống theo tỷ lệ bảy ba, cô bảy, hệ thống ba.
Diệp Tầm nghĩ dù sao mình cũng chỉ là người làm công, huống chi người ta còn cho cô một cơ hội tái sinh, nên trong lòng cũng không có dao động gì lớn.
Vô Ngôn Châu đang treo trên tường một cách chán chường, nó tò mò lấp ló nhìn Diệp Tầm đếm tiền xong lại bắt đầu xem gameshow, còn bật cười khúc khích liên tục, có vẻ như cảnh tượng trên màn hình thú vị lắm.
Nó vừa lén lút chui ra thì đã bị Diệp Tầm phát hiện.
"Chui vào đi, đừng có phá hỏng mỹ quan của cửa hàng này."
Vô Ngôn Châu nhớ đến món ngon tối qua, bèn ngoan ngoãn thở hổn hển tự nhét mình vào lại trong lỗ hổng.
Diệp Tầm giữ Vô Ngôn Châu lại, một là vì không muốn tốn tiền sửa cái lỗ trên tường, vừa hay có thể bắt thủ phạm đền bù. Hai là vì cô ở nơi đất khách quê người này, có một Vô Ngôn Châu "từng trải lâu năm" làm kho kiến thức thì bản thân cũng không đến nỗi mù tịt.
Trong phạm vi cửa hàng, dù nó có muốn trốn cũng không thoát được. Chỉ cần Diệp Tầm muốn, cô có thể dễ dàng giam cầm nó.
Có điều, nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nó thì có vẻ nó đã bị món ngon chinh phục. Không hề có ý định rời khỏi đây, thậm chí còn mong chờ bữa tiếp theo sẽ được ăn gì! ibq9t
"Cốc cốc."
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên lần thứ sáu.
Diệp Tầm thầm nghĩ đám quỷ này cũng lịch sự thật, lần nào cũng gõ cửa rồi mới vào. Nghĩ vậy, cô đưa mắt nhìn ra.
Ngoài cửa là một khách quen. Chính là người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn cắt đầu đinh hôm qua đã cãi nhau một trận rồi lại xin lỗi Diệp Tầm. Hôm nay anh ta đã đặc biệt xin nghỉ, mang đủ tiền đến đây mua đồ, trong lòng vừa kích động lại vừa có chút thấp thỏm bất an.
Món mì ăn tối qua đến giờ vẫn khiến anh ta lưu luyến không quên, chỉ nghĩ đến thôi mà nước miếng đã sắp chảy ra.
Thế là sáng sớm hôm sau, anh ta đã lặn lội mò đến đây chỉ để xem cái xe bán hàng nhỏ bí ẩn kia xuất hiện lúc nào, ai ngờ nó lại biến thành hẳn một cửa hàng!
Anh ta không khỏi sững người, rồi lập tức nghĩ ngay. Chẳng lẽ vị đại nhân đó vì mình mà đặc biệt biến chiếc xe bán hàng nhỏ thành cả một cửa hàng?
Lúc này, người đàn ông đầu đinh chợt nhớ lại mấy lời chê bai của mình về chiếc xe bán hàng nhỏ hôm qua, trong lòng vừa cảm động vừa áy náy, không kìm được mà đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói:
"Đại nhân, ngài tốt quá!"
Diệp Tầm: "?"
"Chiếc xe bán hàng nhỏ hôm qua thật sự là chiếc xe mộc mạc và đậm chất cổ xưa nhất mà tôi từng thấy. Nó toát lên một cảm giác bí ẩn khác thường, chỉ cần nhìn một lần là không thể nào quên, tôi thật quá khâm phục ngài!"
Người đàn ông đầu đinh thấy sắc mặt Diệp Tầm dần trở nên kỳ quái, vội nói tiếp: "Đương nhiên, cửa hàng này cũng rất tuyệt! Tuy kích thước nhỏ bé nhưng lại đầy đủ. Bề ngoài trông khiêm tốn, nhưng bên trong lại không thiếu thứ gì, sáng sủa đẹp đẽ, ngay cả cách bày biện đồ đạc cũng rất có quy luật..."
Người đàn ông đầu đinh thao thao bất tuyệt một mình, nói khoảng năm phút mới dừng lại, vẻ mặt vẫn còn có chút chưa thỏa mãn.
Diệp Tầm im lặng, thầm nghĩ chẳng phải chỉ là một chiếc xe bán hàng rách nát và một cửa hàng tạp hóa đơn sơ, nhỏ hẹp thôi sao, có đến mức phải khen như vậy không?