ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1: Trở Lại Từ Tận Thế

Ánh sáng lạnh lẽo từ những chiếc đèn LED trên trần phản chiếu xuống bề mặt thép bóng loáng trong phòng thí nghiệm ngầm, tạo nên một không gian vừa hiện đại vừa ngột ngạt. Tiếng bíp bíp của máy móc hòa cùng âm thanh gõ phím vang lên đều đặn, tựa như nhịp đập của một sinh vật sống.

Trần An ngồi thẳng lưng giữa căn phòng, dáng người gầy nhưng rắn chắc, đôi vai khoác chiếc áo blouse trắng phẳng phiu. Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh luôn tập trung, ánh lên vẻ mệt mỏi xen lẫn sự kiên định. Phía sau hắn là những bảng trắng chi chít công thức và sơ đồ. Bên cạnh, giá đỡ đầy ống nghiệm chứa dung dịch phát sáng màu xanh lục, ánh sáng yếu ớt kỳ dị nhảy múa trên các bức tường kim loại.

“Điều chỉnh nhiệt độ lên 2 độ C.” Trần An nói, giọng lạnh lùng và rõ ràng. “Mẫu số 14 cần ổn định hơn trước khi tiến hành kích hoạt.”

Một trợ lý AI với giọng nữ dịu dàng lập tức phản hồi qua hệ thống loa: “Lệnh đã được thực hiện, thưa ngài.”

Gần đó, Tiến sĩ Viktor đến từ Nga, một người đàn ông tầm năm mươi tuổi với bộ râu muối tiêu và vóc dáng cao lớn, đang đi ngang qua. Nhận thấy Trần An dường như đã thức trắng gần hai ngày, Viktor dừng lại nhìn hắn qua lớp kính bảo hộ. Đôi mắt lão lóe lên vẻ ngưỡng mộ pha trộn giữa sự lo ngại.

"Ngươi định làm đến bao giờ đây An? Máy móc còn cần nghỉ ngơi để bảo trì, mà ngươi thì đã làm việc liên tục gần hai ngày rồi. Chúng ta ai cũng mệt mỏi, nhưng ngươi dường như không bao giờ dừng lại." Lão lắc đầu, giọng trầm thấp nhưng mang theo chút hài hước: "Đừng cố quá, ngươi vẫn là con người thôi."

Trần An khẽ cười, nụ cười chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, đầy lạnh nhạt.

"Một cái máy sao?" Hắn nhắc lại, mắt vẫn dán chặt vào màn hình. "Ta sẽ nghỉ, nhưng không phải là lúc này."

Viktor khoanh tay, lưng tựa vào bàn thí nghiệm: "Được rồi, nhưng ngươi cũng nên đi ăn hoặc ra ngoài thư giãn chút đi. Nếu ngươi ngã gục, đám thực tập sinh mới đến sẽ hoảng loạn hết đấy."

Lão hất đầu về phía một nhóm nhà nghiên cứu trẻ đang bận rộn với các thiết bị phân tích ở góc phòng. Một cô gái trẻ tóc buộc cao, đeo kính cận đứng gần đó cũng góp lời: "Thật ra, anh An, y đang tự hỏi anh có bí quyết nào để giữ tỉnh táo không?" Cô nửa đùa nửa thật, tay cầm tập tài liệu dày cộp: "Chứ chúng ta thì sắp thành xác sống cả rồi."

Trần An không trả lời ngay. Hắn chỉ khẽ nhướng mày rồi quay lại với công việc. Dường như mỗi lần đồng nghiệp nhắc đến chuyện nghỉ ngơi, những ký ức không mong muốn lại chực chờ ùa về trong tâm trí hắn. Hình ảnh của những khuôn mặt đã khuất, những khoảnh khắc đau khổ nhất từ khi mạt thế diễn ra, tất cả như một bộ phim quay chậm ám ảnh hắn không ngừng.

Hắn vốn là một thức tỉnh giả về trí tuệ. Năng lực này ban cho hắn một trí nhớ phi thường cùng khả năng xử lý, phân tích đa luồng. Khả năng ghi nhớ ấy trông như một món quà đối với nhiều người, nhưng với hắn, đó lại là một lời nguyền khi không thể nào quên đi quá khứ.

Trần An liếc nhìn màn hình trước mặt, ánh sáng nhấp nháy phản chiếu trong đôi mắt sắc lạnh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh cũ bỗng lướt qua tâm trí. Căn nhà nhỏ ở vùng nông thôn, nơi gia đình hắn từng sống yên bình trước khi thảm họa ập đến. Khi ấy, hắn còn là một thiếu niên, thường cùng em trai rong đuổi khắp xóm để hái nấm sau những cơn mưa. Mẹ hắn từng vui vẻ nhìn những giỏ nấm đầy ắp mà hai anh em mang về, trong đôi mắt bà ánh lên sự say mê của một nhà giáo.

“Con biết không An, nấm cũng giống như con người. Càng đẹp thì càng nguy hiểm, nên khi ra đường con hãy cẩn thận với những cô nàng có vẻ ngoài xinh đẹp, bắt mắt.”

Hai anh em nghe vậy chỉ biết lặng thinh.

Thế rồi, đến một ngày, những mảnh thiên thạch từ vũ trụ rơi xuống Trái Đất mang theo một loại vật chất không xác định, khiến xã hội văn minh nhanh chóng sụp đổ. Hắn nhớ rõ hình ảnh mẹ và em trai nằm trên giường bệnh, cơ thể quằn quại đau đớn khi những căn bệnh lạ dần tước đi mạng sống của họ từ bên trong. Hắn đã bất lực đứng nhìn người thân ra đi, từng người một.

Trần An nắm chặt bàn tay, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng. Từ khoảnh khắc đó, hắn thề sẽ không bao giờ để bất kỳ ai phải chịu số phận tương tự. Hắn lao vào nghiên cứu không ngừng nghỉ, bởi chỉ có khoa học mới cho hắn một cơ hội để chuộc lại những gì đã mất.

Cửa phòng thí nghiệm trượt mở, Tiến sĩ Lee bước vào. Đây là một phụ nữ trung niên với mái tóc ngắn màu xám bạc, trên tay cầm một khay mẫu mới. Bà có dáng người nhỏ nhắn đặc trưng của người gốc Á, nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy và sự tỉ mỉ của một người từng trải.

"Mẫu nấm Q67 từ khu vực Z-12 vừa được chuyển đến. Nó có những đặc điểm tương đồng với Q55, nhưng mức độ phát triển và khả năng xâm nhập cao hơn nhiều.”

Trần An khẽ nhíu mày, ngón tay lướt qua các thông số: “Q67 là dạng bào tử có khả năng lây nhiễm qua không khí nhanh gấp đôi Q55. Nếu bị phát tán, nó có thể xóa sổ một khu vực rộng lớn chỉ trong vài giờ.”

Tiến sĩ Lee gật đầu: “Chính vì thế, ngươi phải cực kỳ cẩn thận. Bất kỳ sơ suất nào cũng có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc. Ta nghe nói ngươi đã làm việc suốt 29 tiếng rồi. An, ngươi cần nghỉ ngơi, ít nhất là 2 tiếng để tránh xảy ra sai lầm không thể cứu vãn.”

Trần An liếc nhìn bà, sau đó quay lại màn hình: "Chúng ta đang ở giai đoạn quan trọng nhất của mẫu số 14. Ta sẽ nghỉ sau. Với lại ta là thức tỉnh giả, thể chất vốn hơn người thường."

Bà Lee nhíu mày nhưng không nói gì thêm. Căn phòng tiếp tục chìm trong âm thanh của máy móc. Dưới lòng đất sâu hàng trăm mét, trung tâm nghiên cứu ngầm này như một pháo đài công nghệ. Nơi đây, hàng chục nhà khoa học đang dốc toàn lực phát triển loại dược chất từ nấm Q55 bị biến dị.

Dung dịch màu xanh lục trong ống nghiệm khẽ sủi bọt. Trần An nhanh chóng quan sát và thêm vào các dược liệu khác. Bất chợt, âm thanh báo động vang lên dồn dập khắp phòng thí nghiệm. Tiếng còi hú kéo dài cùng ánh sáng đỏ rực phủ lên mọi ngóc ngách.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Một nhà khoa học lo lắng hỏi.

"Khẩn cấp! Khu vực ngoại vi đã bị xâm nhập! Xin nhắc lại, khu vực ngoại vi đã bị xâm nhập!" Giọng nói từ hệ thống loa vang lên đầy gấp gáp.

Một bầy kiến biến dị cấp A đang tràn vào. Những con kiến khổng lồ với lớp vỏ cứng bóng loáng, hàm răng sắc bén phản chiếu ánh đèn đỏ, di chuyển như một cơn lũ nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Trần An ngẩng đầu, đôi mắt ngay lập tức quét qua các màn hình giám sát. Camera an ninh cho thấy bầy kiến đang tràn qua các hành lang với tốc độ kinh hoàng, cơ thể phủ đầy lớp vỏ đen bóng, đôi hàm nghiến chặt đầy đói khát.