Chương 2: Trở Lại Từ Tận Thế (2)
"Các nhân viên cấp cao, di chuyển ngay!" Lính bảo vệ mặc giáp kín đang thúc giục mọi người rời khỏi phòng thí nghiệm. Tiếng la hét hòa lẫn với tiếng nổ từ phía xa khi các tuyến phòng thủ bị phá vỡ.
Trần An nắm lấy chiếc vali chứa dữ liệu quan trọng nhất rồi đẩy Tiến sĩ Viktor đi trước: "Nhanh lên! Đừng mang theo thứ gì không cần thiết!"
Hắn quét mắt một vòng, xác nhận mọi người trong nhóm đang chạy về phía lối thoát hiểm. Phía sau, những tiếng rít và nổ tung liên tục vọng lại. Một đội binh lính được trang bị bộ xương ngoài cùng vài thức tỉnh giả đang tử chiến để kìm chân bầy kiến.
“Phát động thêm đợt tấn công bọc hậu!” Một người chỉ huy hét lên. Những quả lựu đạn lửa bùng lên làm rung chuyển cả khu phức hợp. Một thức tỉnh giả đứng trước hàng ngũ, cơ thể phát sáng rực rỡ, đấm mạnh xuống mặt đất hất tung bầy kiến, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi. Nhưng quân địch quá đông, chúng nhanh chóng tràn qua làn đạn, lớp vỏ đen bóng dường như không hề hấn gì trước vũ khí thông thường.
Trần An cùng các nhà khoa học tiếp tục chạy dọc hành lang. Từng hàng phòng thủ dần bị xuyên thủng. Hắn không thể hiểu nổi tại sao nơi này lại bị phát hiện. Chẳng lẽ là vì mẫu nấm Q67 kia? Nhưng lúc này hắn không còn thời gian để suy nghĩ thêm nữa.
Ngay khi họ sắp đến được cửa thoát hiểm, cánh cửa thép khổng lồ phía trước bất ngờ rung chuyển rồi bật tung. Một đợt sóng kiến biến dị tràn vào như nước lũ. Những cặp mắt lưới đỏ ngầu sáng rực trong bóng tối biến không gian thành một địa ngục thực sự.
"Chạy!" Tiến sĩ Viktor hét lên nhưng đã quá muộn. Một lính bảo vệ bị hất văng, máu tươi bắn tung tóe. Bầy kiến cuốn lấy từng người, nghiền nát họ trong tiếng rít rợn người.
Trần An đứng lại, ánh mắt hắn bình thản lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn. Hắn hiểu rằng chạy trốn đã không còn ý nghĩa. Hắn ném vali dữ liệu về phía Viktor, hét lớn: "Mang cái này chạy đi!"
Hắn lấy ra những mẫu dược thử nghiệm mang theo bên người. Đó là những lọ dung dịch phát sáng màu xanh lục chưa hoàn thiện. Không chút do dự, Trần An mở nút chai và uống cạn tất cả. Cơn đau bùng lên như lửa đốt trong từng mạch máu, cơ thể hắn run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì tụ máu. Một luồng năng lượng mạnh mẽ chưa từng có tràn ngập trong từng thớ cơ, Trần An lao thẳng vào bầy kiến.
Hắn chiến đấu như một cơn cuồng phong, nắm đấm đập vỡ lớp vỏ cứng của lũ kiến khổng lồ. Nhưng dù hắn mạnh đến đâu, bầy côn trùng vẫn đông vô tận. Nắm đấm và xương cốt của hắn dần bị phá hủy bởi lực phản chấn kinh người. Sau năm phút cầm cự, sức mạnh của hắn đạt đến giới hạn. Sự phá hủy từ bên trong do quá tải dược chất khiến hắn đau đớn tột cùng.
Một con kiến khổng lồ lao tới, hàm răng sắc bén cắm ngập vào vai hắn. Trần An gục xuống. Trong những giây phút cuối cùng, hình ảnh gia đình và những đồng đội đã ngã xuống lại hiện về. Hắn nhớ nụ cười của mẹ, lời dặn của cha và ánh mắt ngưỡng mộ của em trai.
"Xin lỗi cha mẹ, con không thể bảo vệ được em ấy..." Hắn thì thầm trong hơi thở tàn. Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đầy máu: “Xin lỗi mọi người...”
Bầy côn trùng nhấn chìm hắn, mọi thứ chìm vào bóng tối.
Trong màn đêm dày đặc, Trần An cảm thấy mình như đang trôi dạt giữa một khoảng không vô tận. Không ánh sáng, không âm thanh, chỉ có sự lạnh lẽo bao trùm. Hắn cố gắng vươn tay ra nhưng mọi thứ đều trống rỗng. Ý thức hắn mơ hồ, lơ lửng giữa ranh giới thực tại và mộng ảo.
Bỗng nhiên, một âm thanh mơ hồ vang lên từ phía xa.
“Anh hai, dậy đi! Chuẩn bị ra ăn sáng rồi chạy bộ với cha nào!”
Cùng với tiếng gọi đó là mùi trứng chiên vàng ruộm và mùi bánh mì mới nướng thơm lừng. Trần An giật mình bừng tỉnh, toàn thân bật dậy như lò xo. Hắn thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Tim hắn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn đưa tay ôm lấy ngực, hoang mang nhìn khắp căn phòng.
Chiếc bàn học cũ kỹ, giá sách đầy những cuốn sách cũ, và chiếc đồng hồ treo tường đang điểm 5 giờ 13 phút sáng.
"Đây là... phòng của mình?" Trần An thì thầm.
Đây chính là căn phòng hắn đã sống suốt những năm tháng tuổi trẻ trước khi thảm họa ập đến. Cảm giác quen thuộc này khiến hắn dần bình tĩnh lại. Hắn chậm rãi thả lỏng cơ thể, cảm nhận nhiệt độ và nhịp tim. Hắn đang thực sự sống, đây không phải là mơ.
"Anh hai, mẹ gọi xuống ăn sáng kìa! Xong rồi còn đi tập thể dục với cha nữa. Mau lên đi!"
Trần An loạng choạng tiến lại mở cửa. Trần Kiệt – đứa em trai mà hắn tưởng đã mất mãi mãi – đang đứng ngay trước mặt. Trần Kiệt vẫn mang khuôn mặt ngây thơ và ánh mắt lấp lánh sức sống. Trần An không kìm được mà mỉm cười, một nụ cười trộn lẫn giữa niềm vui và nỗi đau thấu tận tâm can.
“Làm gì mà lâu vậy? Nhanh lên kẻo mẹ cằn nhằn!” Trần Kiệt cau mày tinh nghịch.
Trần An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi vươn tay xoa đầu em trai. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay khiến hắn càng thêm tin tưởng vào thực tại này.
“Làm gì vậy anh hai? Em không còn là trẻ con nữa đâu!” Trần Kiệt bĩu môi rồi nhanh chóng chạy biến đi khi nghe tiếng mẹ gọi.
Nhìn bóng dáng em trai, Trần An hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy. Hắn đứng lặng ở cửa, nghiêm túc hồi tưởng lại mọi chuyện. Cơn đau âm ỉ khi bị bầy kiến xé xác vẫn chân thực như vừa mới xảy ra.
Hắn với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình hiển thị: 5:17, Thứ Tư, ngày 15 tháng 5 năm 2024.
“Mưa thiên thạch sẽ xảy ra vào ngày 28 tháng 9 năm 2026… Còn 2 năm 4 tháng 13 ngày nữa.”
Hắn thật sự đã quay về quá khứ, và dường như năng lực thức tỉnh vẫn còn tồn tại. Trần An nắm chặt điện thoại, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh và kiên định. Đây không chỉ là một cơ hội, mà là một nhiệm vụ. Hắn phải tận dụng khoảng thời gian này để thay đổi tương lai, không thể để nhân loại diệt vong, và nhất là không thể để người thân rời xa mình một lần nữa.
"Nghiên cứu, kế hoạch, căn cứ, lực lượng... Phải bắt đầu ngay bây giờ."
Tiếng bước chân của mẹ từ dưới nhà vang lên, giọng nói dịu dàng thúc giục: "An, nhanh xuống ăn sáng đi con, đừng để đồ ăn nguội mất!"
Trần An nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở rồi bước ra khỏi phòng. Lòng hắn dâng lên một quyết tâm sắt đá: "Lần này, ta sẽ không để mất tất cả."