Chương 101: Đồng Ý (2)
Trần An quay sang nhìn Khánh, ánh mắt thoáng dò xét rồi ra hiệu cho Hà Tịnh – nữ trợ lý mới được tuyển dụng – tiến lên.
Hà Tịnh với dáng người thanh mảnh, đôi mắt sâu sắc ẩn chứa sự đồng cảm, chậm rãi bước về phía Khánh. Cô giữ khoảng cách vừa đủ để không tạo áp lực, giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Chào anh Khánh. Tôi là Hà Tịnh, người phụ trách hỗ trợ tình nguyện viên và giải thích các vấn đề liên quan đến dự án này.”
Khánh khẽ nhếch mép cười nhạt, nụ cười mỉa mai đầy chua chát: “Tình nguyện viên? Các người đang đùa đấy à? Tôi chỉ còn vài giờ để sống, tình nguyện cái gì nữa?”
Hà Tịnh không hề khó chịu, cô giữ nguyên vẻ dịu dàng nhưng hạ thấp giọng: “Tôi biết anh đang nghĩ gì. Tôi không ở đây để ép buộc anh vì lợi ích của chúng tôi. Tôi ở đây để nói về một cơ hội, không phải cho anh, mà cho người anh yêu thương nhất.”
Khánh khựng lại, nụ cười mỉa mai biến mất, thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu: “Cô đang nói về ai?”
“Em gái của anh.” Hà Tịnh đáp, ánh mắt sáng lên sự thấu cảm.
Nghe đến đây, đôi mắt Khánh thoáng dao động. Hắn cố giữ vẻ bất cần nhưng không thể che giấu cơn sóng ngầm cảm xúc đang trào dâng. Hà Tịnh tiến thêm một bước, giọng cô dịu lại:
“Anh Khánh, tôi cũng từng ở trong hoàn cảnh như anh. Bất lực khi người mình yêu thương chịu đau đớn mà bản thân không làm được gì. Con trai tôi... nó bị chẩn đoán mắc chứng loạn dưỡng cơ, một căn bệnh không thể chữa khỏi. Tôi hiểu cảm giác cả thế giới sụp đổ dưới chân mình.”
Khánh không trả lời, nhưng đôi vai hắn khẽ run lên.
“Công nghệ và y học mà chúng tôi đang nghiên cứu có thể thay đổi mọi thứ.” Hà Tịnh tiếp tục: “Hợp chất ProtoVita có thể mở ra cơ hội chữa lành những thương tật mà em gái anh đang phải đối mặt. Nếu anh đồng ý, chúng tôi hứa sẽ dốc toàn lực giúp cô bé. Và nếu có chuyện gì xảy ra với anh... tôi sẽ thay anh chăm sóc con bé.”
Lời nói của Hà Tịnh như mũi dao khoan sâu vào tâm trí Khánh. Hắn nhắm chặt mắt, những hình ảnh quá khứ ập về. Hắn nhớ đôi mắt tròn xoe của em gái, nhớ nụ cười của cô bé dù cơ thể đau đớn vì bị cha đánh đập, và cả cảnh tượng em gái nằm thoi thóp trên nền đất khi hắn vừa trở về nhà.
Giọng nói yếu ớt của em gái vang vọng khiến Khánh như bị bóp nghẹt. Hắn siết chặt hai tay, cố nén cảm xúc nhưng trái tim vẫn rung lên từng nhịp đau đớn.
“Anh Khánh, tôi không yêu cầu anh phải tin tưởng chúng tôi ngay lập tức.” Hà Tịnh kiên định nói: “Tôi chỉ mong anh nghĩ về cơ hội này dành cho cô bé ấy.”
Khánh mở mắt nhìn thẳng vào Hà Tịnh. Lần đầu tiên, giọng hắn trầm xuống: “Nếu tôi đồng ý... cô chắc chắn con bé sẽ có cơ hội sao?”
Hà Tịnh gật đầu chắc chắn: “Tôi chắc chắn sẽ làm tất cả những gì có thể.”
Khánh khẽ cúi đầu che đi sự dao động. Hắn không trả lời ngay, nhưng những người có mặt đều cảm nhận được hắn đã lung lay. Không lâu sau, hắn ngẩng đầu, ánh nhìn đã trở nên kiên định hơn. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm đục nhưng rõ ràng:
“Được. Tôi đồng ý. Nhưng nhớ lấy, nếu tôi không qua khỏi... chị phải giữ lời hứa.”
Hà Tịnh mỉm cười nhẹ, đặt tay lên vai hắn: “Cảm ơn anh. Chúng tôi sẽ không phụ lòng anh.”
Từ phía xa, Trần An quan sát toàn bộ cuộc đối thoại. Ánh mắt y vẫn điềm tĩnh như mọi khi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền