Chương 100: Đồng Ý
Phan Duy Khánh đứng im lặng, đôi chân nặng như chì, từng nhịp bước chân dội vang trong hành lang dài lạnh lẽo. Những ánh đèn neon yếu ớt trên trần hắt xuống, tạo nên những bóng mờ chập chờn trên nền gạch xám. Mỗi bước đi của hắn vang vọng như lời nhắc nhở về sự kết thúc đang cận kề.
Cai ngục đến gõ cửa phòng giam vào buổi sáng sớm, âm thanh kim loại chát chúa vang lên như xuyên thấu cả cơ thể hắn. Hắn đã biết ngày này sẽ đến, nhưng khi tiếng gọi khô khốc cất lên, cả người hắn vẫn không khỏi đông cứng lại.
“Duy Khánh, chuẩn bị đi. Đến giờ rồi.”
Trong khi hắn thu xếp những vật dụng ít ỏi, các tù nhân khác lặng lẽ quan sát. Có ánh mắt thờ ơ, có ánh mắt thương cảm, nhưng cũng không thiếu những kẻ cười khẩy đầy mỉa mai.
“Cuối cùng thì thằng g·iết người cũng đến lượt.” Một giọng cười khàn khàn vang lên từ góc tối.
“Mày im đi.” Ông Thành, người già nhất trong khu giam giữ, quắc mắt nhìn kẻ vừa nói: “Thằng nhỏ đã chịu đủ rồi.”
Khánh không quan tâm những lời thì thầm khác, hắn bước tới gần ông Thành, đưa lại cho ông chiếc bút chì than cũ và xấp giấy mà hắn thường dùng để vẽ.
“Giữ lấy giúp cháu, ông ạ.” Hắn nói, giọng khàn đặc: “Có lẽ những bức tranh này là thứ duy nhất còn sót lại của cháu ở nơi này.”
Ông Thành nhận lấy, bàn tay khẽ run: “Ừ, mày cứ yên tâm. Ông sẽ giữ nó.”
Trước khi bước đi, Khánh quay lại nhìn căn phòng giam lần cuối. Hắn không nói lời tạm biệt, chỉ lặng lẽ gật đầu với những người bạn tù đã đồng hành cùng mình trong những tháng ngày cuối cùng.
Khi bước ra hành lang chính, hai cai ngục đã đứng chờ sẵn. Gương mặt họ lộ vẻ nghiêm nghị nhưng không hề lạnh lùng. Dường như họ cũng hiểu, chẳng ai có thể bước vào hành trình này mà không run sợ.
“Khánh, đi nào.” Một trong hai người nói, giọng không quá cứng nhắc nhưng cũng không để lộ cảm xúc.
Hắn bị còng tay, sợi dây xích lạnh buốt như càng xiết chặt theo mỗi bước chân. Các tù nhân trong những buồng giam dọc hành lang đều ghé sát song sắt nhìn theo. Có người nín thở, có người lầm bầm cầu nguyện. Khánh cố gắng không nhìn họ, nhưng những lời nói vẫn len lỏi vào tai hắn.
Bên ngoài, ánh sáng nhợt nhạt của buổi sáng làm hắn nheo mắt lại. Không khí lạnh lẽo cùng mùi ẩm mốc của xi măng như bám chặt lấy cơ thể gầy ốm. Cánh cửa cuối hành lang dẫn vào nơi thi hành án hiện ra rõ hơn theo từng bước chân. Hắn nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi cánh cửa lớn dần, đôi chân hắn bắt đầu run rẩy. Môi hôi lạnh chảy dọc sống lưng, trái tim đập dữ dội như muốn thoát khỏi lồng ngực.
Bất chợt, một cai ngục vỗ nhẹ lên vai hắn, giọng trầm thấp đầy bí ẩn: “Đừng quá lo lắng. Biết đâu đây chưa phải là kết thúc.”
Khánh quay lại, ánh mắt đục mờ thoáng hiện lên tia nghi hoặc: “Ông nói gì?”
Cai ngục không trả lời, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho hắn tiếp tục tiến vào bên trong.
Khi cánh cửa mở ra, Khánh chững lại. Trái với tưởng tượng về một căn phòng chết chóc, ngột ngạt mùi thuốc và tử khí, trước mặt hắn là một không gian rộng lớn, sáng rực bởi ánh đèn trắng chói lòa.
Chiếc bàn dài nằm chính giữa căn phòng, xung quanh là một nhóm người mặc áo blouse trắng đang tập trung cao độ. Họ tranh luận sôi nổi, thi thoảng cúi xuống kiểm tra các thiết bị phức tạp trên bàn. Ở góc khác, một nhóm người mặc quân phục màu xanh đậm đứng lặng lẽ, dáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền