Chương 26: Lưới Trời Giăng Kín
Trần Dương đang ngồi trong phòng làm việc, đối diện với chồng tài liệu chất cao như núi thì nhận được cuộc gọi từ Tống Hạo. Giọng y qua điện thoại vô cùng nghiêm trọng, lập tức báo cáo tình hình:
“Ngài Trần, Phạm Vân đã bị đưa vào một khu vực riêng. Hiện tại nàng vẫn an toàn, nhưng xem chừng việc nhận số tiền thưởng này sẽ không hề dễ dàng.”
“Hơn nữa, chúng tôi phát hiện dấu hiệu phạm pháp tại công ty này. Hệ thống camera giám sát đã bị tắt, nhóm nhân viên có hành tung rất không minh bạch.”
Trần Dương nghe vậy thì không khỏi bất ngờ, nhất thời lặng thinh. Kế hoạch ban đầu chỉ đơn giản là giúp Trần An đi nhận số tiền thưởng vé số, nào ngờ phía sau công ty này lại ẩn giấu một vụ việc nghiêm trọng đến thế. Hắn nhíu mày suy nghĩ trong thoáng chốc rồi hạ giọng dứt khoát:
“Tống Hạo, nhiệm vụ quan trọng nhất là đảm bảo an toàn cho Phạm Vân. Nếu tình hình trở nên nguy hiểm, lập tức ưu tiên đưa nàng ra ngoài. Ta sẽ đích thân đến đó ngay.”
Trần Dương cúp máy, đứng dậy khỏi ghế, nét mặt chuyển từ kinh ngạc sang quyết tâm. Hắn không còn lo lắng việc bản thân bị bại lộ thân phận người trúng số nữa. Thành viên trong đội của hắn đang gặp nguy hiểm, điều đó không cho phép hắn do dự thêm một giây nào.
Hắn nhấc điện thoại, gọi cho Thanh Phong:
“Thanh Phong, có chuyện rồi, sự việc này liên quan đến tương lai.”
Nghe Trần Dương nói vậy, Thanh Phong lập tức hiểu ngay chuyện này có liên quan đến Trần An và thảm họa mạt thế. Y trầm giọng hỏi:
“Nói đi, ngươi cần ta hỗ trợ gì?”
“Cũng không quá nghiêm trọng, Trần An có nhờ ta lãnh tiền thưởng vé số, nhưng bên phía công ty lại không muốn giao tiền. Lát nữa ta sẽ đích thân tới đó, còn ngươi hãy huy động một đội lực lượng hỗ trợ đến bao vây công ty xổ số ngay lập tức.”
Bên kia đầu dây, Thanh Phong chỉ đáp lại gọn gàng:
“Được.”
Sau đó, y ngắt máy để bắt đầu hành động.
Trong một căn phòng kín thuộc tầng ba, Phạm Vân ngồi đối diện một chiếc bàn gỗ lớn. Nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ khép nép, lo lắng, đôi bàn tay siết chặt lấy mép túi đặt trên đùi. Tuy nhiên, trong tâm trí, nàng đang bình tĩnh phân tích mọi động thái xung quanh, từ ánh mắt dò xét của nhân viên, cách bố trí căn phòng cho đến hành động không ngừng kiểm tra điện thoại của nhóm vệ sĩ.
Một lát sau, cánh cửa phòng bật mở. Một người đàn ông trung niên bước vào cùng hai tên vệ sĩ bặm trợn. Gương mặt người này không giấu nổi vẻ mưu mô ẩn sau nụ cười thân thiện giả tạo. Y ngồi xuống đối diện Phạm Vân, đặt hai tay lên bàn, cười nhạt:
“Chào chị. Tôi là Lý Hạo, phụ trách xử lý các trường hợp trúng thưởng đặc biệt. Đầu tiên, chúc mừng chị đã trúng giải độc đắc. Chị thật đúng là người may mắn!”
Y ra hiệu cho nhân viên mang vào một khay trái cây và nước uống, giọng điệu vẫn giữ vẻ lịch sự:
“Chị cứ thoải mái, đây là phần tiếp đón dành riêng cho những vị khách đặc biệt. Tôi nghe nói chị trúng giải lớn, chắc hẳn gia đình chị đang vui mừng lắm?”
Phạm Vân cúi đầu cười nhẹ, tiếp tục dùng giọng điệu run rẩy, hồi hộp để đáp lời:
“Vâng, nhà tôi vốn khó khăn, không ngờ trời lại thương cho trúng giải này. Tôi chỉ mong sớm nhận được tiền để lo cho các con, nhà cửa ở quê cũng sắp dột nát hết rồi...”
Nàng bắt đầu thêu dệt nên một câu chuyện giả về gia cảnh nghèo khó, chồng mất sớm, một mình nuôi hai con nhỏ đang tuổi ăn học. Mỗi lời nàng thốt ra đều chân thực đến mức khiến Lý Hạo không chút nghi ngờ. Y gật gù tỏ vẻ đồng cảm, nhưng trong lòng lại thầm mừng rỡ. Một gia cảnh thấp cổ bé họng như thế này, việc đoạt lại tờ vé số chắc chắn sẽ không gặp quá nhiều rắc rối.
Sau một hồi trò chuyện, Lý Hạo nhẹ nhàng vào thẳng vấn đề:
“Đúng là trời thương người hiền. Nhưng để hoàn tất thủ tục nhận thưởng, chúng tôi cần kiểm tra tờ vé số của chị một lần nữa. Chị có thể lấy nó ra được không?”
Phạm Vân nhận ra ánh mắt Lý Hạo lóe lên sự gấp gáp ngay khi nhắc đến tờ vé số. Nàng hiểu rằng việc này không hề đơn giản, hơn nữa nơi đây hoàn toàn không có máy quay hay thiết bị giám sát đúng theo quy trình. Giữ nguyên vẻ mặt căng thẳng, nàng ngập ngừng hỏi:
“Ờ... Tôi có thể quay video lại không? Không phải tôi không tin các anh, nhưng con tôi dặn phải cẩn thận, sợ bị mất tờ vé số...”
Nụ cười trên mặt Lý Hạo khựng lại trong giây lát, nhưng y nhanh chóng lấy lại vẻ niềm nở:
“Haha, chị cẩn thận như vậy cũng đúng thôi. Nhưng tôi đảm bảo với chị đây là quy trình chuẩn của công ty, chúng tôi chỉ muốn phục vụ chị một cách tốt nhất mà thôi.”
Dù nói vậy, sự khó chịu đã thoáng hiện trên khuôn mặt y. Phạm Vân không bỏ sót chi tiết này, nàng biết mình đã làm chậm lại kế hoạch của đối phương. Tên Lý Hạo này chắc chắn không phải nhân viên bình thường, và mục đích của y cũng chẳng phải là kiểm tra tính hợp lệ của tờ vé số.
Bên ngoài, nhóm vệ sĩ vẫn đứng nghiêm nghị canh giữ cửa phòng. Không khí trong căn phòng dần trở nên ngạt thở khi cả hai bên đều mang theo những toan tính riêng. Trong đầu Phạm Vân, từng bước đi tiếp theo đều được tính toán cẩn thận, nàng chỉ còn chờ tín hiệu từ Tống Hạo hoặc một cơ hội để xoay chuyển tình thế.
Lưu Kỳ sau khi nhận lệnh từ Tống Hạo đã nhanh chóng tìm cách kéo dài thời gian. Sau khi quan sát sơ đồ tòa nhà, y phát hiện ra phòng điều khiển điện nằm ở phía cuối hành lang tầng trệt. Với kinh nghiệm thực chiến dày dạn, y lẻn vào bên trong, nhanh chóng hạ gục một nhân viên kỹ thuật bằng thuốc mê.
Lưu Kỳ bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển, dứt khoát cắt toàn bộ nguồn điện của tầng ba – nơi Phạm Vân đang bị giữ lại. Một tiếng "phụt" vang lên, cả dãy hành lang chìm vào bóng tối. Đèn đuốc vụt tắt kéo theo tiếng hốt hoảng của nhân viên và khách hàng phía ngoài.
Trong căn phòng kín, bóng tối đột ngột ập xuống khiến nhóm người của Lý Hạo bất ngờ. Ngay khi y định tiếp cận, Phạm Vân đã theo phản xạ nhanh chóng giấu tờ vé số vào lớp áo trong, giữ chắc lấy nó rồi đẩy ghế lùi lại phía sau để tạo khoảng cách. Lý Hạo gắt lên:
“Chuyện gì thế này?!”
Một nhân viên vội vàng bật đèn pin điện thoại, nhưng ánh sáng yếu ớt đó không đủ để y hành động ngay lập tức. Lý Hạo vội vàng ra lệnh:
“Đưa cô ta ra ngoài ngay, tránh sinh thêm phiền phức!”
Đám nhân viên hộ tống định đưa Phạm Vân rời đi, nhưng nàng cố tình bước đi chậm chạp nhằm kéo dài thêm thời gian.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài công ty xổ số, hàng loạt xe cảnh sát hú còi inh ỏi, ánh đèn xanh đỏ chớp nháy liên hồi sáng rực một góc đường. Thanh Phong dẫn đầu đội tác chiến nhanh chóng phong tỏa toàn bộ hiện trường. Trần Dương cũng bước xuống từ một chiếc xe khác, dáng vẻ dứt khoát, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ khu vực tòa nhà.
Ngay khi tiến vào bên trong, Trần Dương đã gặp được Tống Hạo và Lưu Kỳ. Tống Hạo báo cáo nhanh:
“Tình hình hiện đang trong tầm kiểm soát. Phạm Vân đã được đưa ra khỏi phòng kín, nhưng có vẻ đối phương là một tổ chức có quy mô, không chỉ đơn thuần là chiếm đoạt vé số.”
Trần Dương gật đầu, ra hiệu cho Thanh Phong chỉ huy lực lượng áp sát từng tầng.
Cùng lúc ấy, Lý Hạo đứng trong phòng điều hành ở tầng ba, đôi tay run rẩy bấm số gọi cho Bạch Thiên. Ở đầu dây bên kia, Bạch Thiên đang thảnh thơi ngồi trên ghế sô pha hưởng thụ sự phục vụ của cô thư ký nhỏ. Nghe tiếng chuông, y nhấc máy bằng giọng điệu uể oải:
“Có chuyện gì?”
Giọng Lý Hạo đầy rẫy sự hoảng loạn:
“Thưa ngài, rắc rối rồi! Cảnh sát đã ập vào công ty, khu vực tầng ba đã bị phong tỏa. Tờ vé số... tôi vẫn chưa lấy được tờ vé số!”