ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 25: Trong Bóng Tối Ngầm (2)

Nhân viên tiếp tân, một cô gái trẻ với vẻ mặt niềm nở, ngay lập tức thay đổi thái độ. Nụ cười của cô ta khựng lại trước khi trở nên cứng nhắc. Cô ta liếc mắt về phía một nhân viên khác ở góc quầy như đang ra dấu.

Phạm Vân vẫn duy trì vẻ hoang mang, hoàn toàn nhập vai một người phụ nữ chất phác. Nhưng bên trong, nàng cảm nhận rõ sự bất thường. Đôi mắt sắc bén kín đáo quan sát mọi động thái của nhân viên, không bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.

Chỉ trong vài phút, một nhóm ba vệ sĩ mặc vest đen xuất hiện, nhanh chóng ngăn dòng người lại. Một nhân viên khác có vẻ là quản lý bước tới với nụ cười giả tạo: — Chúc mừng chị đã trúng giải đặc biệt!

Cô tiếp tân mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo đến kỳ lạ: — Giải thưởng lớn thế này cần thủ tục đặc biệt. Mời chị lên phòng riêng... để tránh phiền phức.

Câu nói cuối cùng vừa giống như lời đề nghị, vừa mang đầy ẩn ý cảnh cáo. Phạm Vân gật đầu, cố tỏ ra bối rối nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo nhóm người đó. Nàng bước đi với vẻ lo lắng đúng chuẩn một người nghèo trúng số lớn, nhưng lúc này, mọi giác quan của nàng đều căng như dây đàn. Nàng biết mình đang bước vào vùng nguy hiểm, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến nhiệm vụ thất bại, thậm chí là mất mạng.

Lưu Kỳ đứng từ xa lập tức nhận ra điểm bất ổn. Hắn chạm tay vào tai nghe, báo cáo nhanh với Tống Hạo: — Phạm Vân vừa bị đưa khỏi đại sảnh. Hiện tại tôi đã mất dấu nàng ấy.

Tống Hạo ngồi trong xe van, ánh mắt tập trung cao độ, hỏi lại: — Ngươi có thể bám theo không? Tuyệt đối không được để mất dấu.

— Có thể, nhưng nơi này có rất nhiều cam...

Lưu Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua trần nhà. Hắn lập tức nhận ra điều bất thường: không có đèn báo hiệu từ camera. Lẽ ra chúng phải nhấp nháy liên tục, nhưng lúc này tất cả đều tối đen. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Có kẻ đang điều khiển mọi thứ từ sau bức màn, và chúng biết chính xác khi nào cần hành động. Mọi thứ dường như đã được sắp xếp từ trước.

Hắn báo lại ngay cho đội trưởng: — Camera ở đây bị tắt hết rồi. Có người đang cố tình che giấu hành động. Phạm Vân đang gặp nguy hiểm.

Tống Hạo lập tức hiểu tình hình đã trở nên nghiêm trọng: — Chắc chắn họ muốn độc chiếm giải thưởng và xóa sạch dấu vết. Lưu Kỳ, bám theo! Bất cứ giá nào cũng không được để mất dấu nàng ấy!

Lưu Kỳ quan sát xung quanh, nhanh chóng nhận ra một nhân viên vừa rời khỏi quầy tiếp khách. Hắn lặng lẽ bám theo người này đến một hành lang khuất. Khi tên nhân viên dừng lại kiểm tra điện thoại, Lưu Kỳ bất ngờ áp sát từ phía sau, dùng thuốc mê khiến đối phương gục xuống.

Sau đó, hắn kéo y vào một phòng trống, nhanh chóng thay bộ đồng phục và chỉnh trang lại cho giống hệt nhân viên công ty. Kéo khóa áo khoác, Lưu Kỳ chỉnh lại thẻ nhân viên trước ngực. Mỗi bước chân của hắn lúc này đều nặng trĩu sự cảnh giác. Chỉ cần một cái liếc mắt nghi ngờ từ bảo vệ cũng đủ khiến hắn bại lộ. "Giữ bình tĩnh," hắn tự nhủ. "Ngươi đã làm việc này hàng chục lần rồi."

Hắn dùng bộ đàm thông báo với Tống Hạo: — Tôi đã trà trộn vào được, đang tiếp tục bám theo.

Tại xe van, Tống Hạo nhận được tín hiệu mã lệnh từ Phạm Vân báo cáo vị trí. "...-...-...-........" "3, B, 15."

Hắn nhanh chóng chuyển thông tin cho Lưu Kỳ: — Đi thẳng tới tầng 3, dãy B, phòng 15. Đó là nơi họ đưa Phạm Vân tới.

Lưu Kỳ lặng lẽ tiến đến cầu thang bộ, vừa đi vừa ghi nhớ kỹ lưỡng từng hành lang, từng căn phòng. Trong khi đó, Tống Hạo lập tức liên lạc với Trần Dương: — Thưa ngài, kế hoạch có biến. Có vẻ công ty này không chỉ che giấu hoạt động rửa tiền, mà còn có một nhóm nội bộ đang thực hiện hành vi phạm pháp ngay lúc này. Chúng tôi cần chỉ thị mới.

Ánh mắt Tống Hạo vẫn không rời màn hình giám sát, sẵn sàng ứng biến. Ở phía bên kia, Lưu Kỳ đã tiếp cận tầng 3, dãy B. Hắn dừng lại trước hành lang dẫn đến phòng 15, nín thở, chuẩn bị đối mặt với những gì sắp diễn ra bên trong.