ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 261: Văn Huy

Ánh sáng từ những buồng tái tạo hắt lên gương mặt đầy vẻ mệt mỏi của Văn Huy.

Đứng trước những buồng chứa đang điều trị cho đồng đội bị thương, hắn khẽ thở dài một hơi thật dài. Hơi thở ấy nặng nề như muốn trút bỏ tất cả nỗi đau cùng trách nhiệm đang đè nặng trên vai, nhưng dẫu vậy, gánh nặng trong lòng hắn vẫn chẳng thể vơi đi được bao nhiêu.

Trong tay hắn, một tấm ảnh đã nhăn nheo vì bị siết quá chặt. Đó là tấm ảnh chụp cả đội trong một buổi huấn luyện dã ngoại, ai nấy đều cười rạng rỡ với những khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Thế nhưng, mười bảy người trong số họ giờ đây đã không còn nữa.

Văn Huy ngửa mặt lên trời, cố ngăn cho đôi mắt khỏi đỏ hoe. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cái chết, từng chuẩn bị tâm lý cho việc đồng đội bên cạnh có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nhưng khi điều đó thực sự xảy ra, nỗi đau đớn ấy vẫn vượt xa những gì hắn từng tưởng tượng.

Trong số những người đã khuất, có một gã từng ngồi cạnh hắn, nửa đêm còn lén lút lấy điện thoại ra khoe ảnh người yêu:

“Đội trưởng, em sắp lấy vợ rồi!”

“Nhìn này, vợ em xinh không? Hiền lắm nhé, nấu ăn cũng giỏi nữa!”

“Hôn lễ vào tháng sau, anh nhất định phải đến đấy!”

Hắn nhớ rất rõ nụ cười rạng rỡ trên gương mặt người lính trẻ ấy, nhớ cả vẻ ngại ngùng nhưng đầy hạnh phúc khi kể về người con gái mình thương. Khi đó hắn đã cười, vỗ vai người anh em thật mạnh và trêu rằng sau này phải biết chăm sóc vợ cho tốt.

Nhưng giờ đây, đám cưới ấy mãi mãi không bao giờ diễn ra nữa. Cô gái kia sẽ chẳng thể thấy chồng tương lai của mình bước lên lễ đường, và cái tên ấy cũng sẽ không còn ai gọi đến.

Văn Huy bấu chặt lấy tấm ảnh, khớp ngón tay trắng bệch vì lực nắm quá mạnh. Hắn không khóc, nhưng nỗi đau trong lòng còn sâu thẳm hơn cả nước mắt. Hắn cảm thấy mình thật bất lực. Là một đội trưởng, đáng lẽ hắn phải bảo vệ được họ, đáng lẽ hắn phải đưa tất cả về nhà nguyên vẹn. Nhưng cuối cùng, hắn đã thất bại. Hắn đã để họ lại trên chiến trường lạnh lẽo.

Mười bảy cái tên. Mười bảy con người. Mười bảy sinh mạng. Hắn đã không giữ được một ai.

Dẫu biết tử trận là điều mà binh sĩ nào cũng phải đối mặt, nhưng hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Hắn không thể cam lòng khi những người từng cùng chiến đấu, cùng ăn uống, cùng cười đùa với mình, giờ đây chỉ còn là những cái tên vô hồn khắc trên bia mộ.

Tiếng vang khe khẽ từ buồng tái tạo kéo hắn trở về thực tại. Bên trong đó, những người may mắn sống sót đang dần hồi phục. Những vết thương trên cơ thể họ có thể lành lại, nhưng vết thương trong lòng liệu có thể nguôi ngoai? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng khi họ tỉnh lại, họ sẽ phải đối mặt với sự thật tàn khốc: Những người bạn đồng hành thân thiết nhất sẽ không bao giờ quay trở lại.

Văn Huy đưa tay lên trán che đi đôi mắt mệt mỏi. Với tư cách là một đội trưởng, một người anh em, hắn đã thất hứa.

“Xin lỗi...”

Hắn chỉ có thể thốt lên lời xin lỗi muộn màng với những linh hồn đã khuất.

Trần An đứng từ xa quan sát, thấy Văn Huy vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào tấm ảnh nhăn nhúm trong tay. Dù chưa từng trực tiếp ra chiến trường, nhưng người đó hiểu rất rõ cảm giác của Văn Huy lúc này: Đó là nỗi đau mất mát và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip