Chương 262: Chứng Minh
Tiếng động cơ gầm rú đều đều cùng sự rung lắc nhè nhẹ của chiếc xe quân sự dường như đang ru binh nhì Phan vào giấc ngủ. Đoàn xe hộ tống vẫn lăn bánh trên con đường đất đỏ, chỉ có ánh đèn mờ nhạt hắt lên những khuôn mặt lấm lem bụi trần của các binh sĩ.
Nhưng trong giấc ngủ ngắn ngủi ấy, Phan lại lạc vào một nơi khác... một nơi tràn ngập tử khí.
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên, tiếng đạn rít qua mang tai, cùng tiếng la hét của đồng đội vang vọng giữa chiến trường. Khói lửa mịt mù, những bóng người lao về phía y, khẩu súng trong tay rung giật liên hồi theo từng nhịp bóp cò. Kẻ địch như tràn ra từ bóng tối, những cái bóng lướt qua tầm mắt, từng người chiến hữu gục xuống. Máu nhuộm đỏ đất cát.
Trước mặt y, Hải – người đồng đội thân thiết nhất – mắt trợn trừng rồi ngã xuống với một lỗ đạn ngay giữa trán. Phan muốn hét lên, muốn chạy đến đỡ lấy y, nhưng một sức mạnh vô hình lại kéo giật y về phía sau. Mọi thứ sụp đổ vào bóng tối.
RẦM!
Chiếc xe xóc mạnh khiến Phan choàng tỉnh. Hơi thở y gấp gáp, mồ hôi túa ra như tắm, lòng bàn tay ướt đẫm. Y đảo mắt nhanh xung quanh, từng khuôn mặt quen thuộc hiện ra bên trong xe. Vẫn là đồng đội của y, không phải chiến trường. Nhưng cơn ác mộng quá đỗi chân thực khiến cơ thể y vẫn căng cứng, tim đập loạn xạ như vừa thoát khỏi địa ngục.
"Phan! Mày sao vậy?"
Một bàn tay vỗ mạnh vào vai y.
Theo phản xạ bản năng, Phan lập tức giật lùi lại, tay vươn tới khẩu súng bên hông định giơ lên. Mấy người xung quanh giật mình, có người suýt nữa cũng giương súng theo. May thay, Trung sĩ Nam kịp thời chộp lấy cánh tay Phan, ghìm chặt y xuống.
"Phan! Bình tĩnh! Không có chuyện gì hết!"
Nam gằn giọng.
Nhưng ánh mắt Phan vẫn tràn đầy hoảng loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bóng tối trong xe, ánh sáng mờ nhạt ngoài đường, không khí căng thẳng quen thuộc... tất cả quá giống với giấc mơ. Y liếc nhanh xuống đồng hồ. Giờ phút này chính xác trùng khớp với thời điểm trong cơn ác mộng. Địa điểm này cũng chính là nơi y cùng đồng đội bị phục kích.
Không thể nào!
Phan há miệng thở dốc, hơi thở đứt quãng như kẻ sắp chết đuối. Y ngẩng phắt lên, tay siết chặt lấy Nam, đôi mắt hoang dại:
"DỪNG XE! NGAY LẬP TỨC!"
Mọi người xung quanh tái mặt:
"Mày nói cái gì vậy?!"
"Phía trước có phục kích! Mau dừng xe! GỌI CỨU VIỆN!"
Phan gào lên, gần như phát điên.
Một binh sĩ định giữ y lại, nhưng y vùng vẫy dữ dội, suýt chút nữa lao khỏi xe. Giọng y khản đặc, đầy vẻ kinh hoàng:
"ĐỪNG ĐỂ MỌI NGƯỜI CHẾT! NGHE TÔI! PHÍA TRƯỚC CÓ BẪY! MAU LÊN!"
Lúc này, không ai còn xem y là kẻ mất trí nữa. Nam siết chặt bộ đàm, ra lệnh:
"Dừng xe ngay! Kiểm tra khu vực phía trước!"
Cả đoàn xe phanh gấp. Không gian trở nên im lặng đến nghẹt thở. Và rồi, trong màn đêm…
TÁCH!
Một luồng sáng lóe lên.
ẦM!!!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một quả mìn phát nổ ngay phía trước đoàn xe. Nếu họ không dừng lại, kết cục chắc chắn đã kinh hoàng hơn nhiều. Phan ngồi bệt xuống, thở hổn hển, ánh mắt vẫn run rẩy. Trong đầu y, hình ảnh từ giấc mơ vẫn ám ảnh như một lời cảnh báo.
Là điềm báo? Hay đơn giản là ký ức đã ăn sâu vào tiềm thức? Dù thế nào đi nữa, y vừa cứu sống tất cả mọi người.
Quay trở về thực tại.
Bên trong căn phòng kín, ánh sáng từ màn hình giám sát hắt lên khuôn mặt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền