ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 267: Vấn Đề

Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc sau gần sáu tiếng đồng hồ căng như dây đàn.

Trần An đứng dậy khỏi ghế, xoa nhẹ cổ tay. Hắn nhìn đồng hồ, đã 4 giờ 27 phút sáng. Đêm đã tàn, nhưng tâm trí hắn vẫn còn đặc quánh bởi những luồng suy nghĩ chưa dứt. Hắn quay sang Victoria, giọng trầm xuống, nhẹ nhàng khuyên bảo:

“Cô nên đi nghỉ đi. Ta sẽ cho người sắp xếp phòng cho cô.”

Victoria nhìn hắn, hơi nhíu mày như muốn phản đối, nhưng rồi khi cảm thấy cơ thể nặng trĩu vì cơn mệt mỏi, nàng chỉ gật đầu:

“Vậy thì ta không khách sáo.”

Nàng quay người bước đi, chiếc áo khoác mỏng khẽ lay động theo từng bước chân. Cánh cửa vừa khép lại, không gian như chìm vào một sự yên lặng tạm thời. Trần An định quay sang bảo Lâm Chấn Vương cũng nên nghỉ ngơi thì đã thấy người kia khoát tay ra hiệu không cần.

“Không cần.” Lâm Chấn Vương trầm giọng, “Ta đã được tiêm hợp chất ProtoVita, vài ngày không ngủ cũng không sao. Việc lần này quá quan trọng, ta đi chuẩn bị luôn. Thời gian bây giờ chính là tính mạng và tương lai.”

Trần An nhìn đối phương vài giây, hơi nhướng mày rồi cũng chỉ nhún vai:

“Tùy anh. Nhớ đừng để bản thân gục ngã trước khi tận thế đến là được.”

Lâm Chấn Vương bật cười, nụ cười ngắn và sắc như thép:

“Gục ngã cũng không sao, chỉ cần tương lai ổn định là được.”

Nói rồi hắn bước nhanh ra khỏi phòng họp, tiếng giày dứt khoát va nhẹ lên nền nhà.

Cánh cửa vừa đóng, Trần An ngồi thụp xuống ghế, như thể sức nặng của cả đêm nay giờ mới dội xuống vai. Hắn khẽ thở ra, mím môi:

“Chính trị à… mệt mỏi thật.”

Những cuộc đấu trí, toan tính, ngôn từ ẩn dụ… chúng không dành cho hắn. Hắn là người của khoa học, của thực nghiệm và kết quả, không phải của những trò chơi quyền lực đằng sau bàn tròn. Nhưng dẫu không thích, hắn vẫn phải đóng vai này. Bởi vì hiện tại, Nova Sanctum không chỉ là một tập đoàn, nó là một chân trời, một vận mệnh, và hắn đang ở trung tâm của cơn bão ấy.

Liếc nhìn đồng hồ, đã 4 giờ 33 phút sáng.

Trần An đứng dậy, nhẹ nhàng phủi lớp bụi tưởng tượng bám trên áo blouse trắng tinh như một thói quen nghề nghiệp. Bóng dáng hắn in dài theo ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo trải dọc hành lang ngầm. Bước chân nhanh, dứt khoát nhưng không ồn ào, một nhịp điệu đã trở thành bản chất sau hàng trăm đêm không ngủ trong phòng thí nghiệm.

“Phải kiểm tra tiến trình thử nghiệm hạt biến dị trên động vật... và cả khâu chuẩn bị cho giai đoạn thử nghiệm lên tù nhân nữa.”

Giọng hắn khẽ vang lên trong không gian trống vắng như lời nhắc dành cho chính mình. Ánh mắt không có lấy một tia do dự, chỉ có sự sắc lạnh của một bộ óc luôn hướng về kết quả tuyệt đối.

“Không biết Tiến sĩ Viktor xử lý đến đâu rồi... Mong là không lệch khỏi thiết kế ban đầu.”

Đêm nay, Trần An lẽ ra phải có mặt để giám sát trực tiếp toàn bộ quy trình. Mỗi bước thí nghiệm, mỗi chỉ số, mỗi phản ứng vi mô đều là một biến số mà hắn không bao giờ muốn để người khác tự ý quyết định. Dù đã để lại toàn bộ lý thuyết cùng quy trình chi tiết đến từng vi phân, hắn vẫn không khỏi bất an.

Lý thuyết luôn đẹp trên giấy, nhưng trong thực nghiệm, sai số dù chỉ 0.1% cũng có thể tạo ra một sự việc ngoài dự đoán, hoặc tệ hơn là một tai họa. Tất cả các mô phỏng trên hệ thống lượng tử đều đã được chạy đến mức tối đa, các thông số đều lý tưởng. Nhưng Trần An

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip