Chương 268: Vấn Đề (2)
Tiếng tranh cãi, tiếng thiết bị, tiếng động cơ và tiếng sinh vật gào rú hòa lẫn, tạo nên một bản giao hưởng của khoa học và sự điên loạn. Kẻ điên và thiên tài quả thực chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng.
Trần An lặng lẽ đứng bên bàn điều khiển, mắt lướt nhanh qua các dòng dữ liệu đang nhấp nháy liên tục. Biểu đồ sinh học, đồ thị xung lực thần kinh, chỉ số biến dị tế bào, tất cả đều ổn định đến mức gần như lý tưởng. Nhưng đó lại chính là vấn đề. Hắn liếc sang Tiến sĩ Viktor, người đang lật từng trang báo cáo dày cộm với vẻ mặt đầy nếp nhăn của sự căng thẳng.
“Các thí nghiệm trước kết quả thế nào rồi?”
Viktor trầm ngâm giây lát rồi gật đầu:
“Ổn định. Rất ổn định. Biến dị không vượt ngưỡng, cấu trúc tế bào không phân rã, hệ thần kinh phản ứng đúng chu kỳ… Nhưng…” Ông thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên trang giấy, “Kết quả không đạt như mô phỏng. Cách xa rất nhiều.”
Trần An cau mày bước lại gần, cầm bảng số liệu lên xem qua. Các bước thực hiện đều tuân thủ đúng lý thuyết. Từ lượng hạt biến dị, thời điểm tiêm chủng đến chế độ kích thích hậu tiêm… không sai một ly.
“Tại sao?” Hắn lẩm bẩm.
Theo mô hình giả lập, hạt biến dị phải mang lại sự vượt trội tuyệt đối, thậm chí vượt xa cả ProtoVita-X. Nhất là trên cơ thể động vật, phản ứng với loại hạt này vốn rất mạnh. Nhưng kết quả hiện tại lại chỉ tương đương. Vậy vấn đề nằm ở đâu?
Ngay lúc đó, một giọng nói cất lên từ góc phòng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang dồn nén trong đầu Trần An:
“Thưa Tiến sĩ… liệu có khi nào vấn đề không nằm ở mẫu vật hay máy móc… mà là ở môi trường?”
Tất cả đồng loạt quay lại. Người lên tiếng là một chàng trai trẻ với thân hình hơi mập, tóc xoăn, đeo kính cận dày cộp. Trái với vẻ ngoài thiếu chút khí chất hàn lâm, ánh mắt hắn lúc này lại sáng rực một cách khác thường, mang theo sự tự tin đầy chiều sâu. Người đó không ai khác chính là La Duy Minh.
Tiến sĩ Viktor nhướng mày rồi gật đầu:
“Nói tiếp đi, Duy Minh.”
Hắn đẩy kính theo thói quen để lấy lại bình tĩnh, rồi bước tới vài bước. Ánh đèn trắng phản chiếu lên gương mặt có phần tròn trĩnh nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc sảo:
“Tôi nhận thấy trong sinh học tiến hóa, môi trường đóng vai trò then chốt trong việc khai thác tiềm lực của sinh vật. Cùng một loài chuột, nếu sống trong điều kiện khác biệt như bị săn mồi, thiếu thốn thức ăn hoặc chịu áp lực sống còn sẽ biểu hiện khác biệt rõ rệt. Giống như hiện tượng bí độc vậy. Cùng một giống bí, nhưng nếu mọc trong môi trường khắc nghiệt với nhiều sinh vật cạnh tranh, nó sẽ tự tổng hợp độc tố để bảo vệ mình. Trong khi đó, nếu được trồng trong môi trường nhà kính... thì chẳng có gì cả.”
Hắn dừng lại một nhịp rồi kết luận:
“Các mẫu chuột của chúng ta tuy được bổ sung các chất kích thích để thúc đẩy, nhưng lại sống trong điều kiện quá an toàn, quá êm đềm. Không áp lực, không sợ hãi, không phản xạ sinh tồn. Làm sao chúng có thể phát huy hết tiềm năng?”
Không gian phòng thí nghiệm bỗng chốc yên lặng. Những âm thanh điện tử dường như cũng lặng đi một nhịp. Trần An nhắm mắt lại trong vài giây, rồi bất giác bật cười khẽ. Một tiếng cười nhẹ nhưng chứa đầy sự hài lòng và hứng thú.
“Môi trường! Sao mình lại quên đi cái điểm mấu chốt này được.”
Trong tương lai, các sinh vật phải chịu áp lực cực lớn từ môi trường, chính vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền