ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 269: Bộ phận ARC-Lab

Ngay khi vừa tìm ra nguyên nhân khiến tiềm lực của sinh vật không đạt đến cực hạn, bầu không khí trong phòng thí nghiệm như được giải phóng. Nhưng cảm giác ấy chỉ tồn tại trong chốc lát, bởi ngay sau đó, một vấn đề lớn hơn lại được đặt ra khiến cả phòng rơi vào im lặng.

Đó chính là tìm kiếm giải pháp.

Tiến sĩ Viktor nhíu mày suy ngẫm rồi tự tin lên tiếng:

"Chỉ cần tạo áp lực môi trường cho lũ chuột là xong. Việc đó không quá khó. Chỉ cần đặt chúng vào tình huống nguy hiểm, hệ thần kinh sẽ lập tức phản ứng. Khi ấy, khả năng phát huy tiềm lực có thể cải thiện rõ rệt."

Nhưng ngay lập tức, giọng nói trầm ổn của Trần An vang lên, cắt ngang bầu không khí hy vọng vừa chớm nở:

"Đúng là tạo áp lực thì không khó. Với chuột, có cả trăm cách. Nhưng mọi người đang quên mất một chuyện. Chúng ta phải thêm hạt biến dị vào trong quá trình ấy. Nếu vật thí nghiệm liên tục chạy trốn, hoảng loạn trong môi trường khắc nghiệt thì độ chính xác khi tiêm lẫn hiệu quả hấp thụ sẽ giảm mạnh. Kết quả không ổn định sẽ dẫn đến hao phí tài nguyên. Hạt biến dị đâu phải thứ có thể lãng phí."

Cả phòng thí nghiệm lặng ngắt. Các nhà khoa học dường như vừa bị tạt một gáo nước lạnh. Đúng vậy, họ đã quá hăng say với kết quả trên cơ thể chuột mà quên mất mục tiêu thật sự.

Trần An đặt bản báo cáo xuống, giọng hắn lúc này trầm lặng nhưng nặng nề như đang tuyên bố một bản án:

"Hình như chúng ta đang đi sai hướng rồi."

Hắn bước về phía màn hình lớn, nơi mô phỏng kết quả thí nghiệm đang được trình chiếu:

"Mục tiêu của chúng ta không phải là chuột, mà là con người. Chúng ta muốn thức tỉnh tiềm lực trong nhân loại, phải không?"

Ánh mắt hắn lướt qua từng người trong phòng như muốn buộc họ phải nhìn thẳng vào thực tế:

"Không lẽ mọi người định mô phỏng môi trường khắc nghiệt rồi ném con người vào đó thật? Đẩy họ vào tình huống sinh tử chỉ để xem họ có thể thức tỉnh tiềm lực hay không?"

Lặng im. Không một ai dám lên tiếng. Trần An gằn giọng:

"Chỉ một sai sót nhỏ thôi cũng đủ gây ra án mạng. Nếu như vậy, sau này còn ai dám tình nguyện tham gia? Hay chúng ta định tiếp tục dùng tội phạm, người vô gia cư, hay tệ hơn là... trẻ mồ côi?"

Không khí căng thẳng bao trùm căn phòng. Dù không ai nói ra, nhưng lời Trần An vừa thốt lên lại chính là điều vài người từng lén lút nghĩ đến. Tiến sĩ Viktor khẽ suy nghĩ rồi cũng nhận ra những điều trên là không được phép thực hiện, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Những người khác bắt đầu vò đầu bứt tai, như bị kéo ra khỏi cơn mê muội. Quả thật, họ đã đi chệch khỏi con đường ban đầu. Trong khoảnh khắc đó, Trần An chỉ biết thở dài. Hắn nghĩ việc thực nghiệm trên người nên tạm hoãn, ít nhất là cho đến khi có một biện pháp an toàn hơn, đủ khắc nghiệt để tạo hiệu quả mà không phải đánh cược bằng sinh mạng.

"Mô phỏng... Tái tạo..."

Hắn lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, một ký ức hiện về, đó là lời nói đùa của Victoria khi nãy:

"Tôi đã nói rồi, công nghệ của Nova có rất nhiều tác dụng. Vậy mà các anh chỉ dùng để huấn luyện với tạo ra mấy trò chơi thôi sao."

Đôi mắt Trần An lập tức bừng sáng. Hắn quay sang Tiến sĩ Viktor, giọng nói trở nên gấp gáp nhưng đầy phấn khích:

"Tôi có biện pháp rồi! Không cần phải mạo hiểm mạng người, chúng ta có thể sử dụng công nghệ thực tế ảo tăng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip