Chương 272: Như Hổ Đói (2)
Viên nhân viên khẽ cúi đầu, giữ thái độ lịch thiệp:
"Không phải. Đây là bữa ăn cảm ơn vì sự phối hợp của các vị trong trận chiến hôm qua. Xin cứ tự nhiên, nếu cần thêm gì, nhà bếp sẽ phục vụ ngay."
Lời nói dứt khoát, ánh mắt không chút dối trá hay thương hại. Cả bốn người lặng đi một giây, rồi như có một tín hiệu ngầm, họ lao vào bàn ăn như bầy thú đói được tháo xích.
Những thứ như thìa nĩa, đũa bát dường như không tồn tại. Hải Long gầm lên một tiếng, xé toạc con heo quay, nước mỡ chảy dọc cằm và ngực. Khai Phong một tay cầm xương sườn, một tay bốc cơm, vẻ mặt lạnh lùng biến mất, thay vào đó là sự hưởng thụ điên cuồng. Vũ Văn Kiệt ăn uống có phần gọn gàng hơn nhưng cũng là dùng tay bốc từng chiếc đùi gà, y vừa nhai rào rạo vừa nheo mắt nhìn Phan Khánh An:
"Này nhóc, hôm qua cách ngươi cầm dao g·iết người... không giống lính mới chút nào. Trước đây từng ở đội đặc nhiệm hay là sát thủ thế?"
Phan Khánh An ngước lên, bình thản lau miệng:
"Không, tôi chỉ là một người bình thường thôi."
Một người bình thường. Đúng là hôm qua mới là lần thứ hai trong đời hắn g·iết người, nhưng cách hắn di chuyển, cách lưỡi dao xuyên qua cổ họng kẻ địch không chút do dự khiến không ai tin nổi đó là một tay mơ.
Vũ Văn Kiệt nhíu mày, ném mẩu xương xuống bàn, cười nửa tin nửa ngờ:
"Người bình thường mà chặt cổ người ta như xắt thịt bò vậy sao?"
Y nhún vai, tiếp tục cúi xuống nhặt thêm miếng sườn:
"Không muốn nói thì thôi, ta không ép."
Bữa tiệc tiếp tục trong âm thanh nhai nuốt và mùi thịt nướng thơm lừng, tạo nên một khung cảnh vừa điên cuồng vừa hỗn loạn.
Sau khi đã ăn no nê và tắm rửa sạch sẽ, bốn tử tù khoác lên mình bộ đồng phục gọn gàng, ngồi trong một căn phòng thiết kế riêng cho các buổi đàm phán cấp cao.
Tường ốp gỗ đen sang trọng, bàn kính sáng loáng, ánh sáng vừa đủ cùng những chiếc ghế da êm ái. Phan Khánh An ngồi im lặng quan sát từng góc khuất. Vũ Văn Kiệt ngả người thoải mái nhưng tay vẫn vô thức mân mê thành ghế để giữ cảnh giác. Hải Long khoanh tay chiếm trọn nửa chiếc ghế da, còn Khai Phong thì chầm chậm thưởng thức ly rượu trên bàn.
Cánh cửa đối diện mở ra, Trần An bước vào.
Hắn hiện lên đầy điềm tĩnh, sắc bén và trẻ trung đến mức khó tin. Phía sau hắn là bốn nhân viên an ninh mặc giáp đen đứng sừng sững như những khối bê tông. Cả bốn tử tù lập tức nhận ra người này không phải hạng tầm thường. Khí chất của Trần An rất lạnh, rất sắc, mang theo một áp lực vô hình.
Vũ Văn Kiệt liếc nhìn hắn từ đầu đến chân, cười khinh khỉnh trong lòng:
"Thằng nhóc này chắc là con ông cháu cha. Mặt non choẹt mà ngồi ghế lớn sao? Phen này thú vị đây..."
Thế nhưng, câu đầu tiên của Trần An lại khiến cả căn phòng im phăng phắc:
"Trước tiên, tôi muốn cảm ơn các vị vì sự hỗ trợ trong trận chiến hôm qua."
Giọng hắn không lớn nhưng đầy sức nặng, mang theo sự tôn trọng có chủ đích thay vì ra lệnh. Trần An tiến thêm vài bước, tay đặt lên bàn kính, nhìn thẳng vào từng người bằng ánh mắt bình thản đến mức khó chịu.
"Tôi không đến đây để ép buộc. Chương trình thí nghiệm này là một con đường nguy hiểm, có thể mang lại sức mạnh nhưng cũng có thể lấy đi mạng sống. Các vị có quyền lựa chọn tham gia hoặc từ chối, không ai bị trói buộc ở đây cả."
Sự im lặng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền