ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 273: Nghi Thức

“Trước khi chúng ta bàn đến việc các vị lựa chọn ra sao… y có một câu hỏi đơn giản.”

Trần An ngừng một nhịp, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng người.

“Các vị nghĩ gì về tập đoàn Nova?”

Cả căn phòng bỗng chốc lặng phắt. Câu hỏi này đơn giản đến mức khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Vũ Văn Kiệt hơi nheo mắt lại. Hắn vốn là kẻ lõi đời, từng là đại ca thống lĩnh hàng chục đàn em, trải qua đủ loại gài bẫy và phản bội. Giờ đây, hắn ngồi trước mặt một thiếu niên ăn mặc chỉnh tề, phong thái nói chuyện thong dong như đang điều khiển một ván cờ.

Hắn không rõ Trần An đang định làm gì, là muốn thao túng tâm lý hay chỉ đơn giản là thích nghe lời nịnh hót?

“Chẳng lẽ giờ này không phải nên đàm phán chuyện ‘làm tình nguyện’ sao? Không lẽ... định chiêu mộ?”

Trong đầu hắn hiện lên một giả thuyết. Những lời trước đó của Trần An, cộng thêm sự tôn trọng kỳ lạ mà những kẻ vốn là “tử tù” như họ đang nhận được, khiến hắn càng thêm nghi ngờ.

“Chín phần mười là đang muốn chiêu mộ.” Hắn thầm kết luận, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như không hề đoán định được điều gì.

Vũ Văn Kiệt là người lên tiếng đầu tiên, giọng nói trầm đều nhưng đầy ẩn ý:

“Theo những gì y thấy… Nova là một tập đoàn mạnh. Rất mạnh. Mạnh đến mức chính phủ cũng phải kiêng dè khi đàm phán. Tiềm lực, công nghệ, quân đội, thậm chí cả quyền hành pháp đều nằm trong tay các người.”

Ba người còn lại cũng gật đầu tán thành, dù mỗi người thể hiện một thái độ khác nhau. Hải Long chỉ hừ mũi một tiếng rồi nói cộc lốc:

“Đúng là rất lớn.”

Khai Phong vẫn kiệm lời như cũ, chỉ khẽ gật đầu. Phan Khánh An thì chăm chú nhìn Trần An, như thể đang cố giải mã điều gì đó ẩn sau gương mặt điềm tĩnh kia.

Trần An mỉm cười, ánh mắt dường như thoáng lướt qua một tia sáng kỳ lạ, không rõ là vui vẻ hay đang u buồn.

“Nó không to lớn như mọi người nghĩ đâu.”

Sau một nhịp im lặng, y bất ngờ đặt một câu hỏi hoàn toàn lệch khỏi mạch đối thoại:

“Nói một chút đi, trong trận chiến hôm qua… các vị cảm thấy thế nào? Có điều gì… lạ lùng không?”

Câu hỏi như một lưỡi dao mỏng cứa ngang bầu không khí. Bốn người nọ đồng loạt chớp mắt. Vũ Văn Kiệt nheo mắt lại, cách đặt vấn đề úp mở của thiếu niên trước mặt khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Tuy nhiên, khi ngẫm lại, trận chiến hôm qua quả thực đầy rẫy những điều bất thường. Liên lạc bị cắt đứt đột ngột. Drone mất kiểm soát. Dù máy móc bị hack là chuyện thường tình, nhưng hắn từng nghe nói hệ thống này thuộc hàng tân tiến nhất thế giới, không thể nào bị xâm nhập dễ dàng như vậy.

Thêm vào đó, có những binh sĩ đột ngột quay súng bắn vào đồng đội như bị quỷ ám. Khánh An vẫn còn nhớ rõ khoảnh khắc một gã lính đang di chuyển bỗng dưng run rẩy hoảng loạn, rồi xả súng điên cuồng vào chính những người bên cạnh mình.

Vũ Văn Kiệt gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng trầm xuống đầy gay gắt:

“Y không thích kiểu hỏi han lòng vòng. Có chuyện gì thì hãy nói thẳng ra đi.”

Không khí trong phòng căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Thế nhưng Trần An không hề tỏ ra khó chịu, trái lại y còn khẽ gật đầu.

“Tốt. Người thẳng thắn rất hợp ý y. Vậy thì… để y nói rõ luôn.”

Y rướn người về phía trước, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và nghiêm túc hơn hẳn.

“Các vị ở đây… có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip