ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 289: Sự Phản Bội

Tiếng nổ lại vang lên như sấm động giữa lòng thép lạnh lẽo của Phân khu 7.

Một buồng thí nghiệm nữa nổ tung. Hơi gas lẫn khói xám mờ mịt tràn ra hành lang. Hệ thống báo động rú lên chói tai, đèn đỏ trên trần nhà nhấp nháy liên hồi như ánh mắt của ác quỷ đang phát ra lời cảnh báo.

Bên trong phòng kiểm soát, một nhà khoa học đập mạnh tập hồ sơ xuống mặt bàn kim loại. Đó là Tiến sĩ Klaus Schäfer, trưởng bộ phận tiến hóa sinh học, kẻ nổi tiếng với sự khắc nghiệt và khinh thường mọi thứ không thuộc về giai cấp “thuần chủng”. Ông ta gằn giọng, rít qua kẽ răng:

— Lại phân rã gen. Lại là phân rã gen! Không ổn định, không tương thích… quái quỷ gì đang xảy ra vậy?!

Các trợ lý đứng bên cạnh đều cúi gằm mặt, không một ai dám lên tiếng. Một người trong số đó khẽ run rẩy, tay run run chạm vào bảng dữ liệu:

— Thưa tiến sĩ… chúng ta đã kiểm tra 134 mẫu. Tất cả đều có phản ứng ở các mức độ khác nhau, nhưng kết quả chung là tế bào đều phân rã sau 48 giờ tiếp xúc với năng lượng. Không có mẫu nào vượt qua được mốc thời gian đó…

— Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?! Mẫu vật? Thiết bị? Hay công thức tổng hợp enzyme?

Ema, lúc này đang cặm cụi dọn dẹp đống dữ liệu từ buồng thí nghiệm phía sau, khẽ ngẩng đầu. Nàng im lặng trong vài giây rồi mới lên tiếng. Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, tựa như một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua cơn bão ồn ào:

— Tôi nghĩ… có lẽ vấn đề không nằm ở mẫu vật hay thiết bị, mà là ở nguồn năng lượng.

Khoảnh khắc ấy, căn phòng bỗng lặng ngắt như tờ.

Tiến sĩ Schäfer nhướng mày, đầu hơi nghiêng sang một bên. Ánh nhìn sắc lẹm của ông ta lia khắp phòng như muốn truy tìm kẻ vừa thốt ra câu nói kia. Khi ánh mắt ấy dừng lại trên người Ema, nó ngưng lại đúng một nhịp thở. Trong tích tắc đó, đôi mắt ông ta sáng lên, hệt như một chiếc máy phân tích vừa bắt được một tín hiệu bất thường, một tia hy vọng mới chớm.

Nhưng rồi, tia sáng ấy nhanh chóng vụt tắt, hờ hững như đèn báo lỗi khi nhận ra dữ liệu đến từ một nguồn không đáng tin cậy. Ông ta khẽ chớp mắt, chậm rãi ngả người ra sau, tay cầm cây bút trên bàn vân vê như thể đang soi xét một vật thể bẩn thỉu dưới kính hiển vi.

Không một lời đáp lại, không một tiếng thở dài, ông ta chỉ để ánh nhìn trượt qua người nàng như thể Ema không hề tồn tại, như thể tiếng nói của nàng chỉ là âm thanh tạp nham của máy điều hòa. Một cái phẩy tay nhẹ hẫng, hờ hững như xua đuổi một con ruồi lạc vào phòng thí nghiệm, lão giả ấy lạnh lùng quay đi đầy khinh miệt.

Ngay lúc đó, một giọng nói khác vang lên từ phía bàn điều khiển:

— Tôi cũng có phát hiện tương tự.

Là Markus.

Hắn bước lên một bước, dáng đứng tự tin, bàn tay khẽ đặt lên mép bàn điều khiển như một giáo sư chuẩn bị thuyết giảng. Ánh mắt hắn lướt qua mọi người, thần thái vừa khiêm tốn vừa đĩnh đạc. Hắn cất giọng trầm thấp nhưng rành mạch, từng chữ được chọn lọc kỹ càng như thể đã nghiền ngẫm từ lâu:

— Có thể vấn đề không nằm ở vật thí nghiệm hay thiết bị, mà là ở năng lượng từ viên đá. Thành phần ẩn bên trong dòng năng lượng ấy… giống như cùng một giống chó, nhưng có con hung dữ, có con lại hiền lành. Điểm mấu chốt không phải hình dạng, mà nằm ở mức độ năng lượng riêng biệt của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip